Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 13 : —— chính anh khai quật ra bảo thạch, đương nhiên là phải thuộc về anh.


P/S: BETA Tới chương này phát hiện thanh niên Truyenfull, webtruyen bưng truyện sang trang của hắn rồi… Hết hứng BETA lại luôn á! Giận giận giận !!!

Chương 13 : —— chính anh khai quật ra bảo thạch, đương nhiên là phải thuộc về anh.[Đã Beta]

Editor: Yue

Chẳng lẽ là Mộ tiên sinh giới thiệu bạn trai cho cô?

. . . Mộ Cảnh Hành thật là một người tốt!

Hạ Nguyên liếc mắt nhìn đồ trong tay, liền hào phóng giao hộp bánh đến tay Mộ Cảnh Hành, hoàn toàn không có chút đau lòng cùng không nỡ bỏ, hai mắt sáng ngời, “Mộ tiên sinh, ăn đi!” 

Ăn xong cô lại đưa cho anh!

“. . .” Mộ Cảnh Hành nhận hộp bánh, nhưng vẫn cảm thấy không vui cho lắm.

Anh liếc nhìn người phía sau, tâm có chút lạnh.

Trước đây cô đối với đồ ăn quan trọng như thế nào, anh muốn cô chủ động đưa đồ ăn là muôn vàn khó khăn, vừa rồi trên mặt cô còn mang theo cảm xúc không nỡ bỏ kia kìa, bây giờ vừa nhìn thấy thằng nhóc kia, liền đem bánh ngọt đưa ra tới. . .

Giữa người và người khác biệt lớn như vậy?

“Tiểu Lục, cậu tới làm gì?” Giọng điệu của anh có chút nguy hiểm.

Không phải anh đã bỏ cậu ta giữa đường sao?

Sắc bén cảm nhận được nguy hiểm, bước chân của Trương Phi Phàm không khỏi dừng lại, giọng điệu này … Cậu, cậu, cậu không nên đến sao? ?

Chàng thanh niên to con thậm chí còn không dám lau mồ hôi trên đầu, cẩn thận nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, một mỹ nhân vô cùng xinh đẹp đang đưa cho Tứ ca của cậu một hộp cơm tình yêu. . .Có phải cậu quấy rầy rồi hay không?

Còn chưa kịp sốc vì có phụ nữ bên cạnh Tứ ca, một luồng sát khí tỏa ra khiến cậu giật cả mình, bản năng sinh tồn bùng phát dữ dội. Ý nghĩ đầu tiên. . . Cậu đã làm phiền Tứ ca và Tứ tẩu* tương lai, có thể bị sung quân đến Châu Phi đào than đá hay không?

(*Tẩu = Tẩu tử = chị dâu)

Không đời nào! Không đời nào!

Trương Phi Phàm sắp khóc, điều này tuyệt đối không được, hiện tại cậu đã đen đến mức không tìm được bạn gái, nếu đi Châu Phi, cậu sẽ độc thân cả đời mất.

Cậu nghiêm mặt, chạy tới, nắm tay Hạ Nguyên, lấy lòng,”Đẹp thật đấy anh à, người này là. . .” Tứ tẩu đi.

Cậu chưa kịp nói xong đã nhìn thấy Hạ Nguyên ở đối diện cười với mình, tràn đầy hài lòng, ngay thẳng nói, “Anh cũng rất đẹp trai.”

Hạ Nguyên rất hài lòng với đối tượng hẹn hò này, Mộ tiên sinh quả nhiên tận tâm tận lực trở thành một người tốt.

Cô muốn nói thẳng, lại nghĩ tới người hiện đại thường dè dặt hơn, cần phải tiếp xúc trước, tục xưng yêu đương, thế là nghĩ nghĩ, lấy điện thoại di động ra, dứt khoát hỏi, ” Có Wechat không, chúng ta thêm bạn đi?”

Trương Phi Phàm choáng váng. Bây giờ… Hình như có gì đó sai sai.

Sau đó, cậu liền cảm nhận được áp suất không khí giảm không phanh đến từ Tứ ca của mình, không có thời gian để nghĩ về chuyện không thích hợp này, khát vọng sống khiến cậu vung tay ra, “À, à, có có có.”

Người Tứ tẩu này cũng quá lịch sự đi qwq…

Nhưng cảm thấy tâm trạng không vui của người bên cạnh, sao cậu dám add friend một mình, liền ngập ngừng nói: “Sao không để cho Tứ ca tạo một cái nhóm, đưa tất cả anh em chúng ta vào?”

“Nhưng tôi không có WeChat của Mộ tiên sinh .” Hạ Nguyên buột miệng.

Mặc dù cô và Mộ tiên sinh là hàng xóm nhưng thực ra hai người không hợp nhau lắm, ngoại trừ việc ngày nào gặp nhau cũng gật đầu chào, lâu lâu nói vài câu, chứ không tiếp xúc gì nhiều với nhau. . . Mộ tiên sinh có vẻ khá tốt với cô, nhưng chủ yếu là quan tâm mấy chuyện trước kia của cô mà thôi.

“Còn nữa, tại sao chúng ta phải thêm người khác vào nhóm trong khi hai người là hòa hợp rồi?”

“. . . Cái gì? !” Trương Phi Phàm sững sờ, cảm thấy áp lực không khí xung quanh càng thêm không vui, đột nhiên muốn quỳ xuống cầu xin Hạ Nguyên.

Van cô, Tứ tẩu, cô còn như vậy, ngày hôm nay có thể cậu không còn cơ hội sống sót đi ra khỏi tiểu khu này mất.

Mộ Cảnh Hành nhẹ gật đầu, cười ôn hòa, “Đúng vậy, chúng tôi thực sự không cần thêm WeChat của nhau.”

Trương Phi Phàm không biết phải trả lời như thế nào, cố tình lúc này Hạ Nguyên như người không hiểu gì, cầm điện thoại di động, hào hứng, “Cho nên, ID WeChat của anh?”

Trương Phi Phàm trên mặt đen sì, mồ hôi càng túa ra nhiều hơn nữa, co rúm khóe miệng, lúng túng nói, “Hay là chúng ta đi vào rồi nói tiếp?”

Cứu mạng, . . . Chẳng lẽ hai người này cãi lộn với nhau?

Hạ Nguyên nhìn Mộ Cảnh Hành, do dự, “… có thể không?”

Cô vẫn chưa vào nhà Mộ tiên sinh đâu.

Mộ Cảnh Hành dừng lại, gật đầu mỉm cười, “Chắc chắn rồi.”

.

Hai ngôi biệt thự bố cục đều giống nhau như đúc, chỉ là bên trong có phong cách trang trí khác nhau. Nhà Hạ Nguyên tương đối hỗn loạn, nhiều nơi chất đầy đồ ăn. Căn biệt thự này sống động tràn đầy sức sống đến không ngờ, tuy rằng trang trí trong biệt thự rất xa hoa, nhưng Hạ Nguyên để ý thấy hầu như khắp nơi đều có cây cảnh.

Trương Phi Phàm nghĩ, 100% hai người bọn họ đang cãi nhau. . . Vì thế khi vào biệt thự, cố ý chọn ngồi đối diện với Tứ ca, nhưng lại phát hiện Tứ tẩu cũng không ngồi cùng Tứ ca, mà lại chọn ngồi cùng với cậu.

Bây giờ, cậu có chút muốn khóc.

“Hừm, anh nói đúng.”

“À, à, vâng.”

“… Cái gì, tôi không thích ăn mấy thứ này, tôi nhớ Tứ ca thích nó hơn.”

Thái độ của Tứ tẩu càng tự nhiên, Tứ ca càng nguy hiểm. ‘À, ừ, ừm’ – Trương Phi Phàm tận lực đáp lời đơn giản nhất có thể, lông tơ từ từ dựng hết cả lễn, nổi da gà.

. . . Cứu mạng! Cậu không muốn trở thành bia đỡ đạn! Cậu còn chưa lập gia đình! !

Không thể chống đỡ được nữa, Trương Phi Phàm nhanh chóng chạy trốn, mồ hôi lạnh đầy đầu.

Cậu không nên đến!

Khi Mộ Cảnh Hành tiễn cậu ta ra cửa, Trương Phi Phàm khóc không ra nước mắt, nắm lấy quần áo của anh, cầu xin sự tha thứ. “Tứ ca, em thật sự không muốn quấy rầy anh và Tứ tẩu. . .”

Biểu tình của Mộ Cảnh Hành nhỏ đến khó phát hiện, dừng một chút, hời hợt nói, “Lăn.”

Điều này có nghĩa là không có ý truy cứu? !

Trương Phi Phàm thở dài nhẹ nhõm, ngạc nhiên thích thú, “Tứ ca, các người trăm năm hoà hợp, em xéo đây! Tuyệt không chướng mắt!”

Cậu vừa nói vừa bỏ chạy, cậu thề, cả đời này, cậu chưa bao giờ đi xe đạp nhanh như vậy trong đời.

“. . .”

Mộ Cảnh Hành đứng ở cửa một hồi, hai mắt tối sầm, quay người chậm rãi đi vào.

Hạ Nguyên đang truy cập vào WeChat của Trương Phi Phàm, lướt qua vòng tròn bạn bè của cậu, đôi mắt sáng ngời. Người này đáp ứng yêu cầu của cô về mọi mặt.

Chỉ là chạy quá nhanh …

Mộ Cảnh Hành bước vào, Hạ Nguyên ngập ngừng hỏi: “Mộ tiên sinh, có chuyện gì với Trương Phi Phàm không?”

Cô vẫn muốn thân thiết hơn một chút, cố gắng dụ trai đẹp về nhà của cô nha.

Vẻ u ám trong mắt Mộ Cảnh Hành lui bớt, dừng chân, tự nhiên ngồi vào bên cạnh cô, hời hợt nói, “Đúng vậy, trước khi cậu ta đến, hình như bạn gái cậu ta bị ốm.”

Hạ Nguyên cả khuôn mặt nghiêm túc. “Bạn gái ?!” 

Cậu ta có bạn gái? !

Làm sao có thể?

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, một người đàn ông tốt như vậy, thường là hoa đã có chủ.

Hèn chi, lúc cô xin ID Wechat, Trương Phi Phàm lại lảng tránh đi. Hạ Nguyên vỗ đầu, cô xin ID Wechat hình như không tốt lắm? !

Lỡ cậu ta có mâu thuẫn với bạn gái thì sao bây giờ? !

Mộ Cảnh Hành giống như là thuận miệng giải thích “Đúng vậy, cậu ta về sớm như vậy để mua trà sữa cho bạn gái. Bạn gái của cậu ta thích uống thứ đó, quản cậu ta còn nghiêm khắc hơn mẹ ruột, về muộn quá là bạn gái cậu ta sẽ giận ngay.”

Anh có chút bất đắc dĩ, “Bạn gái Phi Phàm có tính chiếm hữu cao.”

Trương * độc thân 26 năm * Phi Phàm hắt hơi một cái.

Hạ Nguyên đồng ý với quan điểm trên, “Thực sự nên quản nghiêm hơn.”

Loại đàn ông này ở bên ngoài một mình vào ban đêm gặp biết nhiêu nguy hiểm, có rất nhiều người thèm muốn, lỡ như bị người nào đó cướp mất thì sao? Là cô khẳng định sẽ quản nghiêm hơn nhiều.

Đáng tiếc, người đàn ông này đã có bạn gái.

Vẻ mặt Mộ tiên sinh hơi đanh lại.

Cơ mà, quan điểm của cô. . .

Hạ Nguyên thở dài liếc nhìn WeChat, “Vậy thì tôi có nên hủy kết bạn không?”

Mặc dù rất đáng tiếc, nhưng Hạ Nguyên luôn là một người rất ngay thẳng, người này đã có bạn gái, một mình cô nói chuyện phiếm với cậu ta không tốt lắm, khiến cho cô bạn gái đau lòng thì làm sao bây giờ?

Mộ Cảnh Hành thu lại vẻ mặt cứng ngắc, do dự một chút, mới nói: “Tốt hơn là xóa đi. Sao cô không thêm tôi này, có chuyện gì tôi có thể nói với cậu ta?”

Như vậy bạn gái cậu ta sẽ không hiểu lầm.

Hạ Nguyên di chuyển ngón tay bấm Delete, nghe được lời nói của anh, cô ngay thẳng lắc đầu.

Cô thêm bạn là vì tìm người yêu, giờ người ta có bạn gái rồi thì còn liên hệ gì nữa?

Mộ Cảnh Hành chú ý tới, ánh mắt chuyển động, nói thêm một câu, “Vậy sau này gặp ai tốt… tôi cũng có thể liên lạc với cô.”

Có nghĩa là trong tương lai gặp được người phù hợp với cô, anh sẽ báo cho cô biết? ?

Hạ Nguyên suy nghĩ một hồi, cổ không ngừng gật, “Đến, thêm liền đi!”

“. . .”

Chờ sau khi Hạ Nguyên rời đi, nụ cười trên mặt Mộ Cảnh Hành dần dần biến mất.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Thật lâu sau, có người thất thần lên lầu.

Sau một hồi lâu quan sát bãi cát, cuối cùng anh cũng nhận ra hòn đá đó không phải là hạt cát mà là một viên bảo thạch, nhưng rõ ràng là anh tìm thấy nó trước, vậy mà viên bảo thạch này lại là của người khác.

Anh không hẳn là thích bảo thạch, nhưng có lòng chiếm hữu rất mạnh, sau khi quan sát  bảo thạch lâu như vậy, trong tiềm thức anh đã cho rằng cô bé bảo thạch này với những thứ khác, vậy mà trong lòng bảo thạch, anh lại chẳng khác ai. Như vậy sao được?

Sự nguy hiểm trong mắt Mộ Cảnh Hành tăng lên theo từng bước chân của anh, anh không phải người tốt.

—— chính anh khai quật ra bảo thạch, đương nhiên là phải thuộc về anh.

Tác giả có lời muốn nói:

Các người nói xem, đây là lấy cớ đuổi người hay là thật?

QAQ, xin lỗi mọi người.

Hai ngày nay tui đi du lịch, tối hôm qua nói sẽ cập nhật, kết quả là leo núi mệt quá, lúc về khách sạn thì xẹp lép.

Tối nay tui mới về, thật xin lỗi.

Xin lỗi, xin lỗi, tất cả các thiên thần nhỏ để lại lời nhắn trong chương này đều được phát lì xì nha.

Cúi đầu.

Yue: nguồn ảnh bìa : marvelcomics.luknav.com

Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 12 : F*ck! Mọe nó đẹp trai quá!


Nhìn và thèm thuồng vậy thôi ≧◔◡◔≦
Nguồn: vk.com

Chương 12 : F*ck! Mọe nó đẹp trai quá![Đã Beta]

Editor: Yue

Bầu không khí im lặng.

Bốn người Hạ gia đang suy nghĩ về người theo đuổi, còn sắc mặt mấy người đối diện thì không đẹp mấy, nhìn không ra đang suy nghĩ gì.

Sự im lặng này không bị phá vỡ cho đến khi Hạ Nguyên bước vào. Hạ nhị ca  hoàn hồn, đứng dậy vẫy tay, “Nguyên Bảo! Em về rồi!”

Những người khác cũng hoàn hồn.

Hạ Nguyên nhìn tình cảnh trước mặt, ngồi vào bên cạnh Hạ nhị ca, thấp giọng hỏi: “Nhị ca, tình hình thế nào rồi?”

Hạ nhị ca chống cằm chỉ về phía bên kia, “Không có việc gì, chỉ là phía bên kia, đầu óc có bệnh. Cảm giác như ở đây để trêu chọc chúng ta.”

Ai lại sai con gái mình đi giúp người khác? Nếu có những bậc cha mẹ như vậy, một là đầu óc không minh mẫn, hai là ngu.

Dù sao cha mẹ bọn họ cũng rất thông minh, đến nay cũng chưa từng thấy tình huống như vậy.

Hai người hạ thấp giọng nói chuyện,  nhưng lại ngồi gần như vậy, làm sao người khác không nghe thấy, cha Hạ và mẹ Hạ, mặt vô cảm, coi như không có chuyện gì xảy ra. Hạ lão gia tử nhất thời mặt đen lại, đám người đối diện càng thêm tức giận.

Hạ Nhị thẩm kém chút trực tiếp nhào tới.

Quý lão gia tử bình tĩnh lại, bắt đầu chơi bài tình cảm, “Nguyên Nguyên à, mấy ngày nay ta đã không nhìn thấy cháu, cháu gầy đi rất nhiều, do ăn không ngon sao?”

Vài ngày trước, ông ta nghĩ rằng Hạ gia báo thù. . . Sau đó lại giống như trước kia vụng trộm hạ độc thủ, nhưng không biết vì sao lần này lại bại lộ.

Cha Hạ vốn không hài lòng với Quý Minh Nghiễn, sau lần lộ diện lần này càng “đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương*”. . . Cha Hạ chưa tính toán sâu xa hơn, cho nên hai nhà vẫn chưa tính thù sinh tử, nhưng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

(*: giống đổ dầu thêm lửa)

Nhưng Hạ Nguyên thì khác, khi Hạ Nguyên và Quý Minh Nghiễn đính hôn, ông ta vẫn luôn là ông già hiền lành, có mối quan hệ tốt với Hạ Nguyên.

Nhưng lần này ông ta lại không thể toại nguyện được như vậy.

Trước khi Hạ Nguyên lên tiếng, liền bị Hạ nhị ca cầm lấy một quả táo cắm vào miệng cô, “Anh cũng cảm thấy thật quá gầy,  nên Nguyên Bảo ăn một quả táo trước đi.”

Trong mắt Hạ đại ca hiện lên ý cười, “Tiểu Nhị cùng Nguyên Nguyên không hiểu những điều cong cong quấn quấn đó, Chủ tịch Quý có chuyện muốn nói thì nói thẳng là được rồi.”

Đây là lời chế giễu thói đạo đức giả và vặn vẹo của lão. Quý lão gia tử không nhúc nhích, nở một nụ cười nhân hậu, “Được rồi, dù sao thì ta cũng chỉ quan tâm đến Nguyên Nguyên một chút, đứa nhỏ này cũng là do ta nhìn lớn lên.”

Ông ta sờ soạng quải trượng, thở dài, ” Vậy lão đầu tử có chuyện muốn nói thẳng.”

“Lần này hai nhà giải trừ hôn ước là lỗi của Minh Nghiễn. Lão đầu tử gia giáo không tốt, Quý gia xin lỗi Hạ gia, lão đầu tử sau này sẽ dạy dỗ lại Minh Nghiễn. . . Gần đây Quý gia đã phải trả giá rất nhiều, Nguyên Nguyên này, cháu có thể để cho vị tiên sinh theo đuổi cháu dừng lại được không?

Da mặt thật dày, Hạ nhị ca trợn mắt.

Trước kia không nhìn ra thì cũng thôi đi, những gì ông ta vạch trần hôm trước cũng đã giải thích rõ; Ngay từ đầu, người này có thể không có thiện ý gì khi muốn làm thông gia với Hạ gia, những năm này còn không biết sau lưng hạ qua bao nhiêu lần thủ đoạn đen tối đâu, cũng không cảm thấy ngại khi giả vờ tử tế ở đây?

Hạ Nguyên ngẩn người, cầm lấy quả táo trên miệng. . .”Người theo đuổi nào?”

Chuyện gì xảy ra?

Những người khác đều nhìn Hạ Nguyên, Quý lão gia tử trong mắt hiện lên lửa giận, hai tay nắm chặt, cười nói: “Là người gần đây gây khó dễ cho Quý gia, Minh Nghiễn nói là quý nhân ở bên cạnh cháu làm.”

“Há, Mộ tiên sinh à.” Hạ Nguyên đột nhiên nhận ra, cô nói, “Đó không phải là người theo đuổi tôi .”

Hây dà! Những suy nghĩ của mọi người thật không trong sáng, Mộ tiên sinh nhìn như một tờ giấy trắng, sao có thể có ý tưởng đó ​​được?

Quý lão gia tử nghĩ rằng cô vẫn đang giả vờ, nhắc nhở cô bằng một giọng điệu sâu sắc hơn, “Tại sao không? Vài ngày trước, Mộ tiên sinh đã đánh Minh Nghiễn một trận kìa vì chuyện từ hôn kìa.”

Chuyện này xảy ra khi nào?

Tuy nhiên. . . Hạ Nguyên liếc nhìn Quý Minh Nghiễn im lặng ngồi ở kia, răng rắc cắn một miếng táo, chân thành nhắc nhở, “Ông có thể hỏi cháu trai của ông đã đắc tội Mộ tiên sinh lúc nào.”

Chính miệng Mộ tiên sinh nói, anh cùng Quý Minh Nghiễn có thù.

. . . Còn không phải là bởi vì hắn ta à.

Gân xanh trên trán Quý lão gia tử phồng lên, lùi lại một bước, “Vậy Nguyên Nguyên có thể giới thiệu lão đầu tử cho Mộ tiên sinh được không? Lão đầu tử đích thân nói chuyện với cậu ta.”

Hạ Nguyên ngạc nhiên, “Tại sao phải giới thiệu? Đầu óc tôi lại không vô nước!”

Ban đầu cô cùng Quý gia không quen biết, Mộ tiên sinh lại có thù oán với họ, sau đó cô lại giới thiệu kẻ thù của anh để hai bên hoà giải, mặt mũi cô lớn vậy sao?

. . . Phần lớn não bị ngập nước đi.

Quý lão gia tử lồng ngực phập phồng hai lần, “Nước trong não là cái gì?! Ta …”

Phốc. . . Hạ nhị ca vô tình bật cười. “Xin lỗi, xin lỗi, ông tiếp tục.”

Em gái thật lợi hại nha.

Giờ làm sao tiếp tục? ! Một ngụm máu nghẹn trong cổ họng, Quý lão gia tử sắc mặt tái mét.

Ông ta quản lý công ty nhiều năm như vậy, tuy rằng già rồi có chút hồ đồ, nhưng thật ra cũng không phải thiểu năng, xem ra Hạ gia đã hạ quyết tâm rồi, sẽ không giúp gì nữa. Tiếp tục đánh bài tình cảm cũng không có bất kỳ kết quả nào, dứt khoát ngừng bài tình cảm, qua loa miễn cưỡng vài câu, liền rời đi với Quý Minh Nghiễn.

Việc xé rách mặt tuyệt đối không thể, nên để lại một tầng cửa sổ giấy, ít nhất Hạ gia ksẽ không bỏ đá xuống giếng với Quý gia, về phần Hạ gia không ăn bài tình cảm, bọn họ phải làm thế nào …

Quý lão gia tử ảm đạm, “Chuẩn bị một phần hợp đồng nhượng quyền cổ phần .”

Quý Minh Nghiễn giật mình, “Ông nội?”

Sau một lúc, hắn liền hiểu, đây là cho Hạ Nguyên.  Hiện tại đây quả thực là biện pháp hữu hiệu nhất, giữa hai cái hại thì lấy cái nhẹ hơn, đối phương là là trút giận thay Hạ Nguyên, vậy thì Hạ Nguyên trở thành cổ đông của công ty, có khả năng đối phương sẽ thu tay lại.

Còn những chuyện khác, đối phương có muốn đem toàn bộ Quý gia đưa cho Hạ Nguyên hay không… Hiện tại cũng không rảnh lo.

Hạ Nặc nhìn theo bóng lưng của Quý Minh Nghiễn mà không nhìn lại, có chút giật mình, lại có chút lạnh.

. . . Trước kia, ánh mắt của hắn đều ở trên người ả, bây giờ rời đi dĩ nhiên nhìn cũng chưa từng nhìn ả. . .

.

Người gây sự Quý gia đều đi rồi, mẹ Hạ cũng là thiếu kiên nhẫn để nói chuyện với Hạ gia nhị phòng, chỉ đơn giản hỏi, “Còn có việc sao?”

Không có việc gì liền đi đi. Bà còn muốn hỏi Nguyên Nguyên về người theo đuổi nữa.

Hạ lão gia tử cũng không có điều gì để nói, Hạ Nhị thẩm muốn nói mà chồng bà ta ra hiệu nên cũng không nói gì, chỉ có thể tức giận kéo con gái đi an ủi.

Vẫn là chị em dâu, mẹ Hạ nói tốt hơn nên đi kiểm tra một lần, sau đó mặc kệ người ta đi, kéo con gái của mình, đôi mắt nhu hòa, “Ở trường học thế nào?”

“Rất tốt ạ, nhóm sinh viên đều rất đáng yêu.”

“Vậy là tốt rồi.” Mẹ Hạ hỏi, không hề vòng vo hỏi thẳng con gái, “Mộ tiên sinh mà Quý Minh Nghiễn nói là ai? Bạn mới à?” 

Cả ba người đàn ông Hạ gia đều nhìn sang.

Hạ Nguyên, “Mộ tiên sinh ạ, là hiệu trưởng mới được bổ nhiệm của trường đại học chúng con, con người rất tốt.”

Mẹ Hạ choáng váng .

Vốn dĩ bà chỉ nghĩ là hàng xóm, nhưng không ngờ đối phương lại là hiệu trưởng đại học B. Lúc trước là do bà đã quên Mộ Cảnh Hành là ai, cha Hạ có thể không để ý, nhưng bà tình cờ nhìn thấy, báo chí nói cậu ta chưa đầy 30 tuổi. . . . Có thể đi đến chức này, cậu ta thật sự không đơn giản, phía sau hẳn là không tầm thường.

. . . Không phải gia tộc lớn nhất họ Mộ sao?

Mẹ Hạ nghĩ thầm, thảo nào, Quý gia có thể dễ dàng bị chỉnh lại như thế này.

Ngày xưa sĩ nông công thương, hiện tại thương nhân tuy có địa vị cao, nhưng vẫn không thể so với tứ đại gia tộc. Nhìn những gia tộc hàng đầu không có tài sản gì trong tay, nhưng thực tế, người giàu nhất nước, có bao nhiêu người trong danh sách của Forbes cũng chẳng là gì với những người này.

Nhìn kỹ cách phân chia cổ phần trong tập đoàn, ngoại trừ một phần được phân chia, thực sự có một phần được giấu đi, phần đó là bút tích của những gia tộc kia. . . Tập đoàn trở thành người giàu nhất nước làm sao có khả năng không có người hậu thuẫn?

Nhưng mẹ Hạ không nói gì. Suy cho cùng, gia đình họ không nghĩ đến việc tiến xa hơn, cũng không cần phải vội vàng làm điều gì đó với con gái mình. Về việc con bé có thích hay không. . . Thì tùy ý con bé.

“Cậu ta có thù hận với Quý Minh Nghiễn?”

“Anh ấy nói có.”

Mẹ Hạ lại hỏi chút, trong lòng biết vậy, vỗ về Hạ Nguyên, “Con có muốn ăn bánh đậu đỏ không? Trưa hôm nay mẹ nấu nhé?”

Có phải là người theo đuổi hay không, không quan trọng. nhưng rõ ràng, đối phương không có suy nghĩ xấu về Nguyên Nguyên.

Hạ Nguyên vui vẻ, “Thật sao?!”

Hạ nhị ca cũng tới góp vui, “Vậy thì tốt, hôm nay có lộc ăn. . . May mà gọi Nguyên Nguyên trở về.”

Sau khi cả nhà dùng bữa náo nhiệt, mẹ Hạ đem bánh đậu đỏ chứa vào hộp, đưa cho Hạ Nguyên, “Khi nào về con đem cái này đưa cho Mộ tiên sinh.”

Cha Hạ giật giật khóe miệng, “Đưa cho cậu ta làm cái gì?”

Mẹ Hạ trừng mắt nhìn ông, không nhất thiết là người theo đuổi.

Chỉ nói những gì cậu ta làm với Quý gia, bất kể lúc đầu không phải là vì Hạ Nguyên, thì cũng coi như là đã giúp đỡ Hạ gia rồi.

Cậu ta làm đến mức này, lại không coi thường Hạ gia như Quý gia, chứng tỏ không có ý gì khác. Nguyên Nguyên và cậu ta vẫn là hàng xóm thân thiết của nhau. ‘Bà con xa không bằng láng giềng gần’, Nguyên Nguyên sống một mình, có hơn một người giúp đỡ cũng tốt. Không nên đưa một hộp bánh ngọt cho hàng xóm của mình hay sao?

Cha Hạ hiểu được biểu tình trong mắt bà, nghiêm nghị oán thầm,—— coi như bây giờ không phải nhưng sớm muộn cũng sẽ phải, con gái của ông xinh đẹp như vậy, ai có thể khinh thường?

Còn đưa bánh ngọt, đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao?

. . . Cha Hạ nghĩ tới đây, vẫn là cảm thấy phải đi xem một chút.

.

Hạ Nguyên rất nghe lời đi đưa bánh ngọt, thời điểm chuẩn bị ấn chuông cửa, trùng hợp thay, giọng nói của Mộ Cảnh Hành vang lên từ phía sau, “Tìm tôi sao?”

Hạ Nguyên quay lại, Mộ Cảnh Hành xuống xe, nhìn cô mỉm cười, “Vừa lúc, hôm nay có chuyện muốn tìm cô.”

Một người thanh niên đột nhiên đạp xe đạp màu vàng từ phía sau chạy tới, xoa xoa một đầu mồ hôi, “Tứ ca anh làm cái gì vậy? !”

Tự nhiên bỏ rơi cậu giữa đường hà!

Đang muốn nói gì, Hạ Nguyên bỗng nhiên dừng lại, nhìn người đi ra từ phía sau anh, hai mắt sáng lên, “Mộ tiên sinh, đây là. . .”

Ngũ quan đoan chính, thân hình cao lớn, cơ bắp vạm vỡ. . . F*ck! Mọe nó đẹp trai quá!

Tác giả có lời muốn nói:

Hạ Nguyên: Là bạn trai của tôi hả! Có phải là bạn trai tôi!

Mộ tiên sinh: . . . Em lặp lại lần nữa?

Yên tâm, không có nam hai.

Tên cơ bắp: Cái văn này phát triển có chút chậm, cần tui làm thần trợ công một chút.

        

Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 11 : ” Người theo đuổi Hạ Nguyên. Hẳn là anh ta.”


Chương 11 : ” Người theo đuổi Hạ Nguyên. Hẳn là anh ta.”[Đã Beta]

Editor: Yue

Sau khi Hạ Nguyên giảng bài qua một lần, liền không còn lo lắng nữa. Cô còn biết chọc cười tạo bầu không khí, rất hòa đồng với sinh viên của mình, các bạn sinh viên cũng khá dễ thương.

Đại học chỉ có vài buổi học một tuần, không nhất định một ngày phải có tiết, có việc thì nghiêm túc làm việc, không có việc thì chơi game. Mỗi ngày Hạ Nguyên trôi qua thật thư thái và thoải mái.

Chỉ có một điều không tốt chính là, cô không biết nấu ăn, ăn lại nhiều, ngày thường ăn 4 bữa, dì giúp việc chỉ nấu bữa tối và bữa trưa, đến chiều tối liền đi, còn lại hai bữa cô chỉ có thể tự mình giải quyết.

Dễ thay đổi từ thanh đạm sang xa xỉ, nhưng khó chuyển từ xa xỉ sang tiết kiệm. Hạ Nguyên rõ ràng là không kén ăn, nhưng gần đây cô cảm thấy đồ ăn mình nấu rất khó nuốt, chỉ có thể đi siêu thị xách rất nhiều đồ về nhà.

Hết lần này tới lần khác, mỗi lần cô ra ngoài đều nhìn thấy anh hàng xóm chuẩn bị đi ra ngoài, anh bảo vệ bên cạnh đưa đồ ăn cho anh, mùi thơm phức …

Hạ Nguyên cắn một miếng bánh mì. . . Cái này rất quá đáng.

Mộ Cảnh Hành chú ý tới đôi mắt nhỏ không đợi được dán vào thức ăn, trong mắt hiện lên một tia ý cười, anh cầm hộp cơm giơ lên, nở nụ cười ôn hòa, “Chào buổi sáng, cô có muốn ăn cùng nhau không? “

“. . . Vẫn là không cần.” Hạ Nguyên thật sự tiếc nuối.

Mỗi lần anh ăn đều chỉ chuẩn bị có một tẹo, không đủ đối với cô. Cô còn nhờ vào anh giới thiệu bạn trai cho mình, ăn cơm của anh để anh đói bụng. . . Không tốt lắm đâu.

Thêm vào đó, Hiệu trưởng Mộ là một người rất dễ mến, nói năng nhẹ nhàng lại hay cười, không bao giờ làm mọi người khó chịu, là một người hàng xóm rất tốt. Mấy ngày nay lúc nào Hạ Nguyên cũng gặp anh, coi như cũng tương tác với nhau được một chút.

Tuy nhiên,

“Cái đó, ” Hạ Nguyênngẩng đầu nhìn anh, ho khan, có chút bát quái tiến tới, “Mộ tiên sinh. . .”

“Chuyện gì?”

Hạ Nguyên thấp giọng,  “… Sao anh lại bước lên bậc thang để nói chuyện vậy?”

Mấy ngày nay anh dường như thích đứng trên bậc thang, cô thậm chí còn phải ngẩng đầu lên để nói.

Phong cảnh bên trên đẹp hơn? ( Yue: best anh, cươì chết =]])

“. . .”Mộ Cảnh Hành sắc mặt cứng đờ, đi về phía trước hai bước xin lỗi, “Thực xin lỗi, tôi quên.”

. . . Đứng trên mặt đất bằng phẳng hình như cũng cao lên không ít.

Hai người không nói chuyện được bao lâu, Hạ Nguyên vốn dĩ muốn thảo luận với Mộ tiên sinh về cách cao lên chỉ trong một tháng, nhưng còn chưa kịp hỏi, liền nhận được cuộc gọi từ anh cô.

Trong điện thoại,  giọng nói của Hạ nhị ca có chút kỳ quái, nhưng vẫn tràn đầy ý cười, “Nguyên Bảo*, hôm nay em có rảnh không?”

(*: bảo bối, bé bỏng…)

“Ở nhà có trò hay lắm, em có muốn đến xem không?”

“. . .”

Hạ Nguyên suy nghĩ một chút, hưng phấn nói: “… Đi!”

.

Lúc này ở Hạ gia.

Tất cả người ở trong nhà, một Lão gia tử nghiêm nghị ngồi ở giữa,một cặp vợ chồng trung niên ngồi trên dãy ghế sô pha bên tay trái, người phụ nữ vẫn mặc đồng phục bệnh nhân, cầm tay Hạ Nặc, nước mắt lã chã. Hai ông cháu Quý gia cũng có mặt ở đó, đang nói chuyện gì đó.

Ghế sô pha bên phải , có ba mẹ Hạ cùng hai người anh trai đang ngồi xếp bằng, hoàn toàn không có biểu cảm gì, rất có một loại ý muốn trực tiếp làm ầm ĩ.

Hạ nhị ca thậm chí còn bắt chéo chân, đặt điện thoại xuống, chế nhạo,”Chờ đã, Quý gia gia, ông chờ chút lại cảm động, gia đình chúng tôi chưa nói nhận cô ta đâu. . .”

Hạ nhị ca nhìn Hạ Nặc, “Người này chúng tôi đã từng gặp, nhưng là thật là giả cũng khó mà nói. Hiện nay có quá nhiều kẻ lừa đảo, huống chi cho dù đó là sự thật, cô ta  là người đã làm tổn thương Nguyên Bảo, tại sao em gái tôi phải nói thay cô ta?”

“Ai cho cô ta mặt mũi lớn như vậy? Ngài đây? Vẫn là Quý Minh Nghiễn?”

Quý lão gia tử trở nên cứng ngắc, lửa giận dâng trào, khuôn mặt bị một tên tiểu bối trực tiếp đánh đến ngây người, nhìn Cha Hạ.

Cha Hạ chờ Hạ nhị ca nói xong, liền giả bộ quát, ” Sao con nói chuyện với Quý gia gia như vậy!”

Nói xong liền xin lỗi Quý lão gia tử, ” Có lỗi với Quý thúc, Minh Việt nó lỗ mãng rồi, nó cùng Nguyên Nguyên luôn luôn tốt, con trẻ tính cách nóng nảy … “

Cha Hạ dừng lại, liếc nhìn những người trên ghế sô pha, “Tuy nhiên, ý của Minh Việt cũng chính là ý của chúng tôi.”

“Tôi, Hạ Thịnh sẽ không phát loại thanh minh này.”

Khuôn mặt của Lão gia tử càng trở nên cứng ngắc, còn chưa nói chuyện, liền nghe  thấy một tiếng gào thét chói tai, “Các người có lương tâm hay không!”

“Tiểu Nặc là cháu gái của anh! Anh định giết con bé sao? !”

Hạ nhị ca căn bản không thèm quan tâm đến bà ta.

Bệnh tâm thần.

Hạ Nhị thẩm* nắm tay Hạ Nặc, cao giọng nói: “Nặc Nặc cũng là em gái của cháu! Mấy năm nay ở bên ngoài chịu nhiều đau khổ như vậy, Hạ Nguyên đã hưởng thụ bao nhiêu ngày tốt đẹp rồi, thay Nặc Nặc nói một câu cũng không được sao? !”

(* thẩm: thím – vợ của chú, em dâu – [mình để nguyên k dịch thành thím nhé])

“Lúc đầu Minh Nghiễn không thích Hạ Nguyên! Tại sao Hạ Nguyên vẫn muốn chiếm trước danh phận vị hôn thê? !”

“Từ nhỏ đến lớn, thứ Nặc Nặc nên hưởng thụ được đều cho Hạ Nguyên! Nhiều năm như vậy trải qua khổ sở cay đắng, Nặc Nặc số khổ của mẹ. . .”

Hạ nhị ca không kiên nhẫn nhíu mày, định nói gì đó thì bị mẹ Hạ chặn lại.

Loại chuyện này vẫn để bà tới nói.

Giọng điệu của mẹ Hạ rất bình tĩnh và thờ ơ, “Thứ nhất, cô ta có phải là con gái của thẩm hay không còn chưa chắc. Thứ hai, trong bao nhiêu năm qua, tôi đã dùng tiền của chính mình để nuôi Nguyên Nguyên, không đụng nhị phòng các người một phân một hào, Nguyên Nguyên cũng không hề lợi dụng con gái các người, con gái của tôi hưởng thụ những gì cô bé nên được hưởng, không có lỗi với ai.

Thứ ba, năm đó cháu gái mất tích khi đi chơi cùng thẩm, ở bên ngoài ngậm bao nhiêu đắng, nuốt bao nhiêu cay, đó cũng là chuyện của thẩm.”

“Nguyên Nguyên không có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải nói thay cho Hạ Nặc, và tôi cũng không để con bé làm điều đó. “

Nếu Hạ gia thực sự đưa ra cái gọi là tuyên bố, thì chắc chắn Hạ Nặc cùng Quý Minh Nghiễn có hôn ước. . . Vậy hình thức liền thay đổi hoàn toàn, Hạ Nguyên không phải là nạn nhân, mà là từ nạn nhân thành Tiểu Tam lắm thủ đoạn phá hư Hạ Nặc cùng Quý Minh Nghiễn .

Hạ Nặc cùng Quý Minh Nghiễn mới là tình so kim kiên*.

(* đại khái giống TÂM ĐẦU Ý HỢP đi)

. . . Nhưng dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì con gái bà phải mang tai tiếng? Dựa vào cái gì rõ ràng là nạn nhân, còn phải chịu bao oan trái như vậy?

Đều là một người mẹ, làm mẹ đều sẽ trở nên mạnh mẽ, bà sẽ không bao giờ cho phép điều này xảy ra.

“Quý Minh Nghiễn cùng Hạ Nặc muốn ở bên nhau, không ai ngăn cản”, mẹ Hạ nói với giọng điệu tàn nhẫn, “Nhưng bọn nó phải mang danh vượt quá giới hạn với người ngoài cả một đời.”

Bà muốn mọi người biết, là bọn họ có lỗi với con gái bà.

Quý Minh Nghiễn không nói chuyện, Hạ Nặc liếc nhìn hắn, hít một hơi rồi nhéo lòng bàn tay mình.

Hạ Nhị thẩm không dám tin, “Các người thật thấy chết không cứu? ! Hạ Nặc thế nhưng là cháu gái của chị!”

Mắt mẹ Hạ không chuyển động, “. . . Vậy liền không làm Đại bá nương*.” Hào phóng cùng nhị phòng đoạn tuyệt quan hệ.

(*đại nương : cô ruột + đại bá: anh chồng=>đại bá nương: Chị chồng ??)

Lời này của bà là nói với Hạ Nhị thẩm, nhưng thực ra là buộc Lão gia tử phải bày tỏ lập trường của mình. Nói thẳng là: nếu như ông nhất định đòi thanh minh, vậy được thôi, đại phòng cùng nhị phòng dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ, cùng ông cũng giống vậy. Dù sao đi nữa, nhà bọn họ đã độc lập từ lâu với Hạ thị.

Nhị phòng là vợ kế Lão gia tử sinh ra, quan hệ giữa hai phòng không tốt lắm, Lão gia tử thường thiên vị thằng sau hơn, nhưng thằng sau không có tài năng, chỉ có thể để thẳng cả chăm sóc. .

Năn nỉ họ để cho Nguyên Nguyên ăn thiệt thòi?

Nói đến nước này, Hạ lão gia tử không dám đi thêm nữa, cuối cùng nói: “Tuyên bố sự thật rồi nói sau.”

Hạ Nhị thẩm cố nén phẫn nộ, “Nhưng Nặc. . .”

Hạ lão gia tử chống gậy: “Câm miệng !”

Hạ Nhị có chút tiều tụy kéo Hạ Nhị thẩm, Hạ Nhị thẩm không dám nói thêm nữa, đem cơn giận nuốt trở vào.

Hạ Nặc trong lòng buốt giá.

Quý lão gia tử cũng nhìn ra xu hướng phát triển của vấn đề, nheo mắt lại, như thể ông ta ngẫu nhiên nhắc đến, đang nói chuyện này, lại chuyển qua chủ đề khác, “Được được được, ta không quan tâm đến chuyện gia đình các người.”

Hạ Nặc cùng Minh Nghiễn có thể thành hay không trước không vội, trước tiên ông ta cần  phải nói về chuyện công ty.

“Ta lần này tới đây, chủ yếu là muốn nói, Hạ Thịnh à, vì đứa bé Tiểu Nguyên kia tức giận cũng đủ nhiều đi.”

Ông ta sốt sắng nói: “Ta nhìn Hạ Nguyên lớn lên, lão đầu tử trong lòng cũng không chịu nổi, nghĩ đến trong lòng cháu đang tức giận, cũng là ta quản giáo không nghiêm. Mấy ngày nay Quý thị cũng không phản kích lại, nhưng là bây giờ, hai nhà Hạ-Quý tình nghĩa nhiều năm như vậy. . .”

Có phản kích lại hay không lòng dạ mấy người biết rõ. Quan hệ giữa hai nhà bọn họ nhất định sẽ không thể tiếp tục, trong mắt cha Hạ có chút giễu cợt, nhưng cũng không đâm thủng.

Nhưng. . . Ông lắc đầu, ” Lần này Hạ gia chúng tôi không động tay.”

Quý lão gia tử sững sờ, “Không động tay? !”

“Không có khả năng!”

“Hạ Thịnh tôi là ai Quý thúc người cũng biết.” Cha Hạ không giải thích gì nhiều, chỉ nói: “Chi bằng Quý thúc đi điều tra kẻ thù của Quý thị thì hơn.”

Mặt Quý lão gia tử trở nên nghiêm túc.

Quý Minh Nghiễn im lặng hồi lâu cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khàn khàn,  “Là người theo đuổi Nguyên Nguyên.”

Mọi người nhao nhao nhìn sang.

Hạ Nhị thiếu cũng mặc kệ những chuyện này, “Từ lúc nào mà Nguyên Nguyên lại nhiều thêm một người theo đuổi? !”

Cha Hạ cùng Hạ đại ca cũng vô cùng kinh ngạc, tên tiểu tử thúi nào dám coi trọng Nguyên Nguyên nhà bọn họ?

Môi Quý Minh Nghiễn mím chặt, thật lâu mới nói: “Lúc trước, tôi cùng Nguyên. . .”

Dưới ánh nhìn của Hạ nhị ca, hắn ta sửa miệng, “Sau khi việc đính hôn với Hạ Nguyên bị hủy, ngày hôm sau tôi từng bị anh ta đánh cho một trận.”

Hạ nhị ca hai mắt sáng lên, ngẫm lại,“ Là lúc ở bệnh viện sao? ”

Lần cậu muốn đánh mà đánh chưa thành? Còn cõng cái nồi kia? !

Cha mẹ Hạ cũng nhìn nhau, trao đổi ý trong mắt đối phương.

Này thật đúng là. . . Đánh tốt lắm!

Hạ nhị ca thúc giục, ” Sau đó thì sao, sau đó thì sao?”

Người theo đuổi này thay trời hành đạo nha.

Quý Minh Nghiễn giọng điệu có chút không lưu loát, “Một lần tôi đến gặp Hạ Nguyên, phát hiện anh ta đã mua biệt thự bên cạnh Hạ Nguyên; hai ngày trước, tôi nhận được tin từ thám tử tư . . .”

Người đàn ông không hề tránh né, còn mỉm cười trước ống kính.

Bốn thành viên Hạ gia nghe đến đó, mỗi người có những phản ứng khác nhau.

Mẹ Hạ rõ ràng vừa lòng, người này không tồi, mua được nhà bên cạnh Nguyên Nguyên cũng có thể chăm sóc con bé.

Cha Hạ cùng Hạ đại ca cảnh giác, thằng ranh con, chuyển gần như vậy là muốn làm gì? !

Hạ nhị ca gật gật đầu, người em rể này rất biết đạo lý, phải qua đó xem một chút.

Quý Minh Nghiễn rũ mắt xuống có chút khó, “Người theo đuổi Hạ Nguyên. Hẳn là anh ta.”

Người đó chắc chắn không phải người thường.

Tác giả có lời muốn nói:

Mộ Cảnh Hành (trao giải): Gỉai thưởng tình địch tốt nhất năm trừ chú em ra không thể là ai khác!

Còn giúp ông đây cọ độ thiện cảm một đợt~Good job!

(Yue: ảnh bìa nguồn trong hình)