Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 16 : …Bây giờ, tất cả đều trắng trợn như vậy sao?


Chương 16 : …Bây giờ, tất cả đều trắng trợn như vậy sao?[Đã Beta]

Editor: Yue

Bầu không khí có vẻ dịu đi.

Hạ Nguyên đột nhiên bị sắc mặt của Mộ Cảnh Hành làm cho có chút ngây ngẩn cả người, loại ánh mắt này. . . , “Cảnh Hành, ánh mắt của anh…Giống như là …”

Ở trong mắt Mộ Cảnh Hành, vẻ mặt này của cô chính là si mê… Đôi mắt anh lại dịu dàng hơn một chút nữa, nụ cười bất giác giương lên, ôn nhu nói, ” Hửm? Như thế nào?”

Hạ Nguyên hoàn hồn, buột miệng thốt lên, “… giống như cha tôi!”

“…”

Mặt Mộ Cảnh Hành đen lại ngay lập tức.

“Thật giống cha tôi! ! ! Nó là kiểu . . . Ai nha nói như thế nào đây. . .” Giống như tùy thời tùy chỗ đều đang nói, —— tốt tốt tốt, Nguyên Bảo* con nói gì đều đúng.

(*Bảo: bảo bối, bé bỏng,vật trân quý, quan trọng)

Chỉ là ánh nhìn của anh mạc danh làm cô cảm thấy tràn đầy sự yêu thương giống cha cô, nhưng mức độ thấp hơn nhiều so với cha cô, thành phần bên trong cũng khác một chút …Hạ * trực giác * Nguyên nghi ngờ một hồi, sau đó cũng không để trong đầu nữa.

Toàn thân mị lực bắn ra bốn phía – Mộ tiên sinh: ” . . .” Vậy đừng nói nữa.

“Nguyên Nguyên, ” Mộ tiên sinh cứng ngắc lấy lại nội tiết tố cố ý tràn ra, yếu ớt ngắt lời cô, “… Bụng tôi hơi hơi đau.”

Lão Hà thật sự không nhịn được nữa, ông cảm thấy mình chịu đựng đến run hết cả người rồi.

—— Không phải đau dạ dày, chắc là đau khổ rồi hahahahahahahahahahaha! Cuộc nói chuyện giữa hai người này thật độc đáo!

Mộ Cảnh Hành lạnh lùng liếc ông một cái.

Lão Hà đột nhiên ngậm miệng ho sặc sụa tỏ vẻ đã hiểu chuyện.

Hạ Nguyên không nhìn thấy ‘mắt đi mày lại’ giữa hai người bọn họ, nhìn bộ dạng yếu ớt và xanh xao của Mộ Cảnh Hành, cô tự hỏi nếu đau lòng thì phải làm sao.

Nghĩ đến những gì cha cô đã làm với mình trong quá khứ, Hạ Nguyên đặt tay lên đầu anh, có chút mới lạ, mạnh mẽ xoa xoa, “… Ngoan nha?”

Mộ tiên sinh đang thể hiện quyền lực của mình : “… “

“Phốc. . .” Bác sĩ Hà lần này không kìm được nữa, nhìn Mộ Cảnh Hành cả người đều là nguy hiểm đột nhiên biến thành đầu ổ gà, bộ dáng ngẩn người… Tay cầm kim tiêm của lão Hà run lên vì nhịn cười dữ quá.

Cái này quả thực không thể trách lão già như ông nha.

Hai người thật là hài hước, thật là vô nhân tính khiến người ta không nhịn được cười! Thượng Đế tới cũng không nhịn được đâu. . .

“…”

Lão Hà cười phá lên liền nhận được ánh mắt tử thần từ Mộ Cảnh Hành, rõ ràng ông biết mình không thể ở lại đây xem kịch được nữa.

Có chút tiếc nuối, sau khi giả vờ móc chai đường glu-cô cho Mộ tiên sinh, đi nghe điện thoại xong thì nói có chuyện xảy ra, ngượng ngùng tỏ vẻ đang có bệnh nhân chờ ông, cần đi ngay.

“Hạ tiểu thư, cô có thể ở đây chăm sóc Cảnh Hành được không?” 

Ông già khó xử nói, “Tôi có việc cần phải rời đi. Nếu cô rãnh, cứ đợi người yêu. . . à không, đợi sau khi bình nước thuốc này truyền xong, giúp Cảnh Hành rút kim. ”

Mộ Cảnh Hành cũng theo ánh mắt của ông nhìn về phía Hạ Nguyên, cũng không có ý ép buộc cô, “Nguyên Nguyên, nếu cô bận, đừng miễn cưỡng, bận thì không cần phải để ý đến tôi, tôi có thể gọi người khác đến. ”

Hạ Nguyên lắc đầu, “ Không sao, tôi khá rảnh. ”

Hôm nay cô có lớp học, nhưng cô không cần phải đi vào lúc này.

Lão Hà vô cùng cảm kích, thu dọn vali bước ra ngoài, cho Mộ Cảnh Hành một ánh mắt, thế nào, ông già này diễn tốt rồi chứ?

Mộ Cảnh Hành không để ý, nhẹ gật đầu xin lỗi vì làm phiền Hạ Nguyên, “Vậy liền làm phiền cô.”

Hạ Nguyên vỗ vỗ vai anh, “Giữa bạn bè anh không cần khách sáo như vậy. Nếu anh cứ lịch sự như thế, tôi luôn cảm thấy có chút giả tạo.”

Đôi mắt của Mộ Cảnh Hành nhanh chóng ngưng tụ lại, khi nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt cô, lại từ từ thả lỏng,” Được rồi, vậy tôi không khách sáo nữa.”

Anh nói, ” Tôi vui vì cô sẵn lòng ở lại và chăm sóc cho tôi. “

Hạ Nguyên đi tới giúp anh điều chỉnh vị trí của bình nước thuốc để anh có thể dựa lưng vào ghế sô pha, tự hỏi,” … Tôi không nên sao? “

Đối xử tốt với bạn bè là điều cần thiết. Những người không chân thành với đồng đội và bạn bè sẽ không thể tồn tại.

“Không, cô khác với những người khác.” Mộ Cảnh Hành buột miệng nói ra. Sau khi nói xong, bản thân anh cũng sững sờ, nhưng anh không quan tâm, chỉ cười sâu hơn, nói tiếp: ” Cô là độc nhất vô nhị.”

“… thật sao?!”

—— chỉ có một người bạn nên coi cô là duy nhất, thật đáng thương. Cơ mà, nó lại khiến cô có chút vui vẻ. . .

Như thể phương diện nào đó đã tự động bị chặn lại, Hạ * hoàn toàn đầu óc chậm chạp * Nguyên vô cùng cảm động, quyết định không ngừng cố gắng.

Anh ấy tốt như vậy, cô phải đối xử với anh ấy tốt hơn nữa.

“Cảnh Hành, anh thích đậu hủ thúi không? Chờ thân thể tốt lên, tôi dẫn anh đi ăn!” Có món gì ngon đều muốn chia sẻ với anh, lần trước cô ăn món này thấy rất tuyệt.

Hạ Nguyên sinh ra ở mạt thế, không phải mạt thế như Resident Evil, mà là sự đột biến của mặt trời.Theo mẹ cô, tất cả con người, động vật và thực vật tiếp xúc với ánh nắng mặt trời đều bắt đầu trải qua những sự đột biến bất thường. Không có sức mạnh siêu nhiên hay bất cứ thứ gì. Chỉ cần còn sống sót thì thể chất sẽ tăng lên hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần.

Nói thế nào nhỉ, những loài thực vật từng ăn thịt động vật nhỏ như muỗi đã bắt đầu ăn thịt người, nhiều loại thực vật trở nên đặc biệt nguy hiểm, động vật lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. ——Động vật và thực vật vốn là thức ăn của con người đã trở thành đỉnh của chuỗi thức ăn, đột phá và chiếm đóng thành phố chỉ trong một đêm, vũ khí nóng hoàn toàn vô hiệu.

Phải mất một thời gian dài con người mới có thể lập lại trật tự, nhưng tất cả các loại thực phẩm đã biến mất từ ​​lâu.

Cô đương nhiên không có nghe nói đến đậu hũ thúi, hai ngày trước cô đến căn tin trường học, phát hiện trong căn tin trường có người bán thứ này…Lúc đầu cô ngửi thấy mùi của nó, cô còn tưởng bị hư hỏng gì rồi, nhưng thấy rất nhiều sinh viên biểu hiện sự thích thú khi ăn nó, khiến cô quyết tâm nếm thử.

—— về sau, không ngoa khi nói “Kinh ngạc như gặp tiên trên trời”, ai muốn cô chia sẻ món đó cũng không được đâu.

Mộ tiên sinh – Người bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ, gian nan cười: ” . . . Được đó.”

Kiên trì.

.

Cả buổi sáng, Hạ Nguyên đều ở bên cạnh Mộ Cảnh Hành, sau khi rút bình nước thuốc cho anh, cô chỉ ngồi nhàn nhạt nói chuyện phiếm.

Mộ Cảnh Hành là một người rất hiểu biết, có thể xử lý tất cả các chủ đề, không làm cho người ta cảm thấy nhàm chán, thậm chí anh ấy còn biết rất rõ nhiều trò chơi.

Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là anh có thể nấu ăn, mà ăn còn rất ngon, bữa trưa này do anh làm, nó ngon hơn bữa trưa do cảnh vệ viên mang đến vào buổi sáng.

Ánh mắt của Hạ Nguyên lần đầu tiên thay đổi.

——Nếu người này thuộc về cô, thì cô có thể ăn một bữa ngon như vậy mỗi ngày… Có làm phiền hay không, cũng không quan trọng bằng đồ ăn ngon đâu.

“Thử món này xem?” Mộ Cảnh Hành cắt ngang dòng suy nghĩ, đẩy đĩa về phía cô “Chỉ ăn thịt không tốt cho sức khỏe. Ăn thử món chay này nhé?”

Hạ Nguyên tỉnh táo lại, có chút chột dạ, cảm thấy cái suy nghĩ ngang ngược với bạn bè chỉ vì đồ ăn ngon này của cô là một tội ác tày trời, lương tâm cắn rứt đẩy đĩa bánh lại, “Anh cũng ăn, anh cũng ăn đi.”

Cô lại không thích Cảnh Hành, như vậy cũng quá cặn bã.

…Nếu muốn ăn ngon, chỉ cần đi ăn với bạn trai của cô là được rồi.

Hạ Nguyên gật đầu hài lòng, cảm thấy mình đã nghĩ ra một ý tưởng rất hay, tuyệt cú mèo luôn. Sau đó, cô ném suy nghĩ ngang ngược kia ra sau đầu, tiếp tục ăn.

Sau khi hai người ăn cơm xong, Hạ Nguyên cần phải lên lớp.

Mộ Cảnh Hành nói anh muốn đi ngủ một giấc, lúc tiễn cô ra ngoài, có vẻ nghĩ đến điều gì đó, có chút khó xử, “Nguyên Nguyên, ba giờ chiều tôi phải làm chuyện quan trọng. Nhưng tôi ngủ tương đối sâu, đồng hồ báo thức chưa chắc đánh thức được… Cô có thể gọi cho tôi được không? ”

“ Tất nhiên là được. ” Hạ Nguyên đồng ý ngay lập tức.

Khóe miệng Mộ Cảnh Hành hơi vươn lên, “. . . Vậy, buổi trưa tốt lành nhé.”

Mộ Cảnh Hành nhìn người đi xa, tâm trạng vẫn rất vui vẻ, cho đến khi nhận được tin nhắn từ lão Hà.

—— Lão Hà – Người đã chứng kiến ​​cuộc trò chuyện khó xử của anh trong suốt quá trình, rất tốt bụng gửi cho anh một Hot video được cho là nổi tiếng gần đây.

“. . . Một nụ hôn trên má trái, một nụ hôn trên má phải, lại một nụ hôn trên miệng. . . Moah, moah mm mm mm. . .”

Giai điệu moah moah luân chuyển trong không khí, Mộ Cảnh Hành ngồi trên ghế sofa câm nín.

…Bây giờ, tất cả đều trắng trợn như vậy sao?

(Yue: Nguồn ảnh đó đây)

Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 15 : “Chỉ cần là cô cho, tôi đều thích. . .”


Chương 15 : “Chỉ cần là cô cho, tôi đều thích. . .”[Đã Beta]

Editor: Yue

Hạ Nguyên rất vui vẻ, “Anh thích là tốt rồi!”

Cô đẩy hết cổ vịt qua, “Mấy cái này để lại cho anh, tôi còn mấy cái nữa, ngày mai tôi mang hết cho anh luôn~”

Mộ Cảnh Hành: “. . . Được.”

Lúc Hạ Nguyên đi về, tâm trạng cô rất tốt, nhớ tới Mộ Cảnh Hành vừa ăn xong một bao cổ vịt lớn như vậy, liền lấy ra một cuốn vở nhỏ ghi chú lại: Mộ Cảnh Hành rất thích vịt cổ.

Nghĩ nghĩ một hồi, lại ghi thêm một dòng: Loại đặc biệt cay.

—— Là một người bạn của anh ấy, cô phải cố gắng rất nhiều để xứng đáng với tiếng bạn này, phải ghi nhớ những sở thích của anh mới được.

Cô vừa gửi tin nhắn chúc ngủ ngon tới Mộ Cảnh Hành, vừa nghĩ thầm, nghe nói có món đậu que ướp cay, ăn cũng rất ngon, có nên mua cho Cảnh Hành nếm thử không nhỉ?

Sau khi Mộ Cảnh Hành đuổi người đi, anh quay lại rót liên tiếp ba cốc nước, nuốt xuống một cách máy móc, uống càng lúc càng nhiều. . .

.

Một bên khác.

Cuối cùng sau khi dỗ được Hạ Nhị thúc và Nhị thẩm đi ngủ, Hạ Nặc thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới có thời gian vào phòng mình, nụ cười cứng nhắc trên gương mặt ả cuối cùng cũng hạ xuống.

Nhìn tin tức trên màn hình vẫn không có gì thay đổi, vẻ mặt Hạ Nặc càng lúc càng mờ mịt, khí chất thanh tịnh thoắt cái bao trùm đầy vẻ lo lắng.

Vừa rồi ả mới đi xét nghiệm ADN. Điều này đủ cho thấy bọn họ không tin tưởng ả…

Hạ Nặc cắn chặt môi, không quan trọng, ả không muốn làm đại tiểu thư, ả chỉ muốn dựa vào thực lực của Hạ gia để cố gắng trở lại làng giải trí. Chỉ cần ả làm xong những gì muốn làm, ả sẽ rời đi.

“Anh Trần, tình hình thế nào rồi?” Ả nhấc máy gọi.

. . . Anh Trần là trợ lý luôn đi theo Hạ Nhị thúc, bước ra ngoài ít nhiều có thể đại diện cho bộ mặt của Hạ Nhị thúc ở một mức độ nào đó, nói chung là không có người nào không nể mặt.

Đầu bên kia điện thoại, một giọng nói có phần ngượng ngùng vang lên, “Tiểu thư, thật có lỗi.”

Hắn đã tận tâm tận lực đi làm, nhưng những người hắn thường tiếp xúc đều lắc đầu, thậm chí rút lui khi nghe ý định của hắn. Có một người bình thường có mối quan hệ tốt với hắn, lặng lẽ tiết lộ tin tức cho hắn, khuyên hắn đừng tìm chết hay dính líu đến cô ta nữa.

Trợ lý Trần : “. . . Ngài nghĩ xem, ngài có đắc tội người nào không?” Nếu thực sự khó giải quyết, hắn cũng nên nghĩ về đường lui cho chính mình.

Ý câu này rõ ràng là…

Làm gì cũng vô dụng, Hạ gia cũng vô dụng. Không có công ty nào trong ngành giải trí dám làm người đại diện cho ả, không có tạp chí nào đưa tin trên mạng xã hội về ả. . . Cho dù là tin xấu.

Sự chú ý của ả sẽ tiếp tục giảm dần từng ngày.

Có thể đã đoán trước được tình huống xấu nhất, Hạ Nặc không hề mất bình tĩnh, chỉ là trên thân một mảnh rét run, điều này đủ cho thấy người đối phó với ả mạnh hơn nhà họ Hạ rất nhiều.

“… Thật sự không có cách nào?” Ả vẫn không nhịn được thấp giọng hỏi.

Trợ lý Trần : “… Tôi xin lỗi.”

Hạ Nặc không hỏi gì thêm, chỉ tự mình suy nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra cách giải quyết, ở trong trường hợp này, Quý gia như đồ phế đi, Hạ gia cũng vô dụng.…

Chẳng lẽ ả. . . Thực sự phải rời khỏi ngành giải trí như thế này? Thật không cam lòng.

Trừ phi tìm ra danh tính của người muốn đối phó ả đến cùng là thân phận gì, sau đó tìm người có thân phận cao hơn người đó hoặc…

Lần trước Quý Minh Nghiễn nói, chính người theo đuổi Hạ Nguyên đối phó Quý gia, như vậy người đối phó ả cũng là họ?

Đôi mắt của Hạ Nặc lấp lóe.

Rất khéo, Quý Minh Nghiễn cũng nghĩ về điều này.

Ông nội của hắn giao cho hắn chuẩn bị một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Nhưng đây không phải là cách tốt nhất, lòng tự tôn mạnh mẽ của Quý Minh Nghiễn khiến hắn thực sự không muốn cúi đầu như thế này, chứ đừng nói là cúi đầu trước người theo đuổi vị hôn thê cũ.

Nếu phải cúi đầu, hắn ta càng sẵn sàng lựa chọn người khác.

Đáng tiếc, hiện tại không có ứng cử viên nào mà bọn họ quen biết có thể giúp Quý thị vượt qua khó khăn này. Trước hết, vẫn cần phải tìm hiểu thân phận của người theo đuổi kia đến cùng là gì. . . có thế lực thù địch gì hay không…

Quý Minh Nghiễn suy nghĩ hồi lâu, cầm quần áo đi ra ngoài.

Trong một câu lạc bộ nào đó.

Đại sảnh và hành lang được trang hoàng lộng lẫy, xa hoa, có cả một dãy ô tô hạng sang đậu ở bãi đậu xe dưới lòng đất, đã hai ba giờ đêm mà vẫn sáng đèn.

Quý Minh Nghiễn bước vào.

“. . .”

Quý Minh Nghiễn và Hạ Nặc cố gắng xoay mình, Mộ Cảnh Hành đều biết, nhưng anh không ngăn cản, chỉ xuống tay càng ác liệt với Quý gia hơn một chút, chỉ có một chút.

Giống như cái liềm của thần chết treo trên đầu Quý Minh Nghiễn và bọn chúng, từng chút từng chút rơi xuống, thúc giục bọn chúng nhanh một chút, nhanh hơn một chút nữa. Bởi khi con dao thực sự rơi xuống, sẽ không còn chỗ cho con người vùng vẫy.

Thậm chí Mộ Cảnh Hành còn hỗ trợ móc nối, để thuộc hạ giúp giới thiệu người mà bọn chúng đang tìm kiếm.

… Thật vô dụng, không ai có thể cứu chúng được.

.

Mộ * nhân vật phản diện * Cảnh Hành tình trạng không kéo dài được lâu. Vì nửa đêm, anh tỉnh dậy trong đau đớn.

—— Đau dạ dày.

Mộ Cảnh Hành lấy tay che bụng, dưới ánh mắt kinh ngạc của bác sĩ gia đình, anh không khỏi nhớ tới cảm giác nóng như lửa đốt trong bụng lúc đó, anh nghi ngờ không biết lúc đó hồn phách mình còn không, nếu còn thì sao có thể làm ra chuyện tuột chỉ số thông minh như vậy? ( YUE: thấy cũng tội thôi cũng kệ. =]] )

Mộ tiên sinh vô nước biển, còn được bác sĩ gia đình nhét chai thạch cao tiêu sưng, tan máu bầm để bôi vào vùng môi sưng tấy.

“. . .”

Ngày hôm sau, Hạ Nguyên dậy sớm, liền nhận được tin nhắn của Mộ Cảnh Hành: “Thật có lỗi, ngày hôm nay tôi không thể đem bữa sáng mang ra ngoài. Cô muốn trợ lý giao cho cô hay muốn vào nhà một chuyến?”

Nhờ trợ lý mang ra thật quá phiền phức. Hạ Nguyên đương nhiên nhanh chóng từ chối, “Không cần làm phiền, tôi tự vào là được rồi.”

Cô hoàn toàn quên mất rằng cô có thể chọn những quyết định khác ví dụ như không ăn, hai người bọn họ cũng không có ước định cô sẽ ăn bữa sáng của Mộ Cảnh Hành mới được.

Nhưng khi anh hỏi theo cách này, tất cả những vấn đề này đều bị mơ hồ.

Mộ Cảnh Hành liếc mắt nhìn cái bình treo bên cạnh, một tay chậm rãi mở bữa sáng.

Hạ Nguyên vừa bước vào liền nhìn thấy bên cạnh anh có treo một bình truyền nước, có chút cô đơn ngồi một mình trên bàn ăn lớn, không có người giúp việc bên cạnh, chỉ có một vị bác sĩ già lẳng lặng nghịch hộp thuốc, như muốn đưa gì đó cho anh.

“Anh bị sao vậy?! Sao lại truyền nước biển? Chẳng lẽ bị cảm?” Hạ Nguyên vội hỏi.

Mộ Cảnh Hành lắc đầu, nhẹ nói: “Không sao.”

Bác sĩ già đóng sập hộp thuốc lại, “Không sao ở đâu ra! Cậu ta bị đau dạ dày vì ăn cay. Không có việc gì sao tối hôm qua cậu ta lại la hét dữ dội…”

Mộ Cảnh Hành, “Chú Hà!”

Giọng điệu anh nặng nề hơn một chút, sau đó hoàn hồn lại, nhìn Hạ Nguyên với ánh mắt dịu dàng, “Đừng lo lắng, tôi thực sự không sao, hơn nữa, đó là do tôi muốn ăn…” 

Chuyện không liên quan tới cô. . . Dường như có một vòng xoáy trong đôi mắt đen sáng của anh, như đang cố gắng thu hút tâm trí cô, tràn đầy ôn nhu an ủi… Để cô đừng cảm thấy tội lỗi.

Bác sĩ già châm chọc trong lòng, thật sự là thủ đoạn tốt, cậu ta càng nói như vậy, cô bé sẽ càng áy náy không phải sao?!

Hạ Nguyên cau mày, “Làm sao có thể không lo lắng!”

“Anh đúng là… hư?”

Hạ Nguyên không biết dùng tính từ nào, cuối cùng do dự một hồi liền dùng từ ‘hư’ luôn, “Tôi biết anh thích cổ vịt, nhưng làm chuyện gì cũng phải kiềm chế, lần sau tôi sẽ tiếp tục mua cho anh, đừng một lần ăn nhiều như vậy, tôi sẽ lo lắng cho anh đó. . .”

“Cũng trách tôi, anh thích ăn tôi cũng không nên mua nhiều như vậy.”

Anh thật là hư. . .

Thật hư. . .

Hư. . .

“. . .” Mộ Cảnh Hành không nghe thấy hết những lời phía sau, đôi mắt dịu dàng của anh nứt toát.

Vị bác sĩ già đang điều chỉnh kim tiêm bỗng run tay, râu ria run rẩy, suýt cười ra tiếng, cô gái này quả là một người vi diệu*, lại đem trọng điểm tập trung ở chỗ cổ vịt cay mới hay, ha ha ha! Chẳng trách Mộ thiếu vẫn cần để ông ở chỗ này diễn kịch. . .

(*Sự tinh vi một cách kỳ diệu.)

Mộ Cảnh Hành âm trầm nhắc nhở một câu, “Chú Hà. . .”

“…” Vị bác sĩ già nhanh chóng điều chỉnh tốc độ bình truyền, ho khan một tiếng. Lúc ông run rẩy nhịn cười, tay của Mộ Cảnh Hành đã ra chút máu.

Thấy ông cuối đầu, Mộ Cảnh Hành mới tiếp tục đối mặt với Hạ Nguyên, nghiến răng thừa nhận, “Là lỗi của tôi, Nguyên Nguyên không nên lo lắng về chuyện đó.”

Hạ Nguyên ngay thẳng cười, “Không sao, chỉ cần anh thay đổi là được. “

Cô sẽ không mua cho anh một lần nhiều cổ vịt như thế nữa.

“Nhưng mà, tại sao anh lại ăn nhiều như vậy?”

Mộ Cảnh Hành vừa ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của cô, trong đôi mắt đen láy như mặt nước yên ả chợt có từng chút từng chút dịu dàng tuôn ra, lấp đầy cả đôi mắt tan thành một vũng ánh sao.

“Bởi vì cô.”

Anh thì thào nhìn cô, “Chỉ cần là cô cho, tôi đều thích. . .”

Tác giả có lời muốn nói:

Xấu hổ * 2

(Yue: Nguồn ảnh )

Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 14 : “Thế nào thế nào? Ăn ngon không? !”


Chương 14 : “Thế nào thế nào? Ăn ngon không? !”[Đã Beta]

Editor: Yue

Hạ Nguyên tưởng rằng sự việc này cứ như vậy trôi qua, tiếc nuối qua đi, thì cũng chẳng còn vấn vương gì.

Kết quả ngày hôm sau, Mộ tiên sinh gửi cho cô một tin nhắn, “Chào buổi sáng, cô dậy chưa?” 

Hạ Nguyên ngờ vực ừ một tiếng, vừa cầm bánh mì nướng vừa đóng cửa lại, Mộ tiên sinh gửi tin nhắn cho cô? Trời đổ mưa máu rồi?

Dù thế nào Mộ tiên sinh cũng không giống người thích hỏi chuyện này.

Lúc đi ra ngoài, cô thấy Mộ Cảnh Hành đã đợi sẵn ở bên ngoài, trên tay còn cầm thêm một hộp cơm, gặp cô vừa đi ra liền chào hỏi: “Chào buổi sáng, Nguyên Nguyên.”

Anh đưa hộp cơm tới.

“Cho tôi sao?” Hạ Nguyên kinh ngạc một chút. Hôm nay anh ấy nhớ lấy thêm một phần rồi? !

Trong mắt Mộ Cảnh Hành mang theo chút áy náy, “Xin lỗi, sau khi nghĩ lại, tôi phát hiện tối hôm qua cô hiểu lầm, là do tôi không giải thích rõ ràng …” 

Đồ chuộc lỗi à. . . Hạ Nguyên xua tay, “Mộ tiên sinh có lỗi gì đâu, là tự tôi hiểu lầm.” Anh còn chưa kịp nói rõ, cô đã lao tới, muốn nói rõ cũng không kịp nữa rồi,”Cậu ấy thực sự phù hợp với thẩm mỹ của tôi …”

Mộ Cảnh Hành dừng lại, “Đừng gọi tôi là Mộ tiên sinh, có chút xa cách, cứ gọi tôi là Cảnh Hành đi.”

Trước đây anh đã nói câu này một lần, nhưng chỉ là tình cờ nhắc đến thôi. Về sau, thấy cô không sửa miệng cũng không thèm để ý, nhưng bây giờ anh vấn muốn nhắc lại một lần nữa.

Hạ Nguyên cảm thấy chuyện này không tốt lắm, đang định từ chối thì thấy vẻ mặt của Mộ Cảnh Hành có chút ảm đạm, “Tôi tưởng chúng ta đã là bạn rồi, bạn bè còn xưng hô tiên sinh quá xa cách… Nguyên Nguyên không có coi tôi là bạn bè sao?”

Hạ Nguyên bị thuyết phục, “Cảnh Hành.”

Mộ Cảnh Hành hơi vô hình đến gần cô, như có như không thở dài, “Từ nhỏ đến giờ, cô là người đầu tiên gọi tôi là Cảnh Hành. . .”

“Có lẽ là duy nhất … ”

Anh bắt gặp ánh mắt của cô, ánh mắt anh sáng lấp lánh, độc nhất vô nhị.

“……”

Hạ Nguyên thậm chí không chú ý đến ý nghĩa trong lời nói của anh, ánh mắt cô đột nhiên trở nên đồng cảm “Bi thảm như vậy hả. . .”

“Anh yên tâm!” Cô vỗ vỗ ngực, “Về sau, tôi sẽ là bạn của anh.”

Bạn bè có thể gọi Cảnh Hành, mà đó giờ chỉ có mình cô gọi… Vậy chẳng phải anh chỉ có một người bạn hay sao? Hạ Nguyên nhìn Mộ Cảnh Hành, thật sự là đáng thương, lúc cô sinh ra ở mạt thế, có rất nhiều bạn.

Nghĩ chọc người – Mộ tiên sinh: “…….”

Trong phút chốc, Mộ tiên sinh thật sự hoài nghi cấu trúc não của Hạ tiểu thư, khóe miệng co rút, gian nan nói, ” Vậy cám ơn Nguyên Nguyên.”

Hạ Nguyên, “Không cần khách khí.”

.

Sáng nay Tiểu Lý được nhắc nhở mua hai phần bữa sáng, khuôn mặt vô cảm sắp không nhịn được cười, cố không biểu hiện gì trên khuôn mặt của mình, lại hận không thể vỗ bàn ở trong lòng.

Hắn không nhìn thấy Mộ tiên sinh nghĩ chọc người mà bị nghẹn!

Cũng không có nhìn thấy Mộ tiên sinh ngờ vực cuộc đời!

… Ha ha ha ha ha ha! Hạ tiểu thư làm tốt lắm!

.

Lúc này trường học đã bắt đầu được mấy ngày, mọi mặt đều đi đúng hướng, Hạ Nguyên như thường lệ đến trường học, sau đó ngồi trong văn phòng nói chuyện phiếm với Phượng tỷ.

Hôm nay cô đang nói đến cảnh cô nhìn thấy khi về nhà ngày hôm qua, Phượng tỷ cảm thấy buồn cười trước câu chuyện kỳ ​​quái quanh co này, ” Hạ Nặc là con gái Nhị thẩm cậu sao? Tớ có nên gọi cô ta là chị không?”

Trùng hợp như thế?

“Hình như là vậy.” Hạ Nguyên nghĩ đến những gì cô nhớ được trong cuốn tiểu thuyết đó, Hạ Nặc đúng là con gái Hạ gia ,cô lấy ra mấy miếng bánh gato nhỏ trong ngăn tủ, phân ra một miếng cho Phượng tỷ, “Có ăn hay không?”

Phượng tỷ xua tay, kiên quyết cự tuyệt miếng bánh gato cô lấy ra, giống như đối mặt kẻ thù, “Tớ không ăn, đừng đưa cho tớ.”

Không hiểu sao gần đây cô bé Nguyên Nguyên này thèm ăn cái gì ấy, toàn là mấy loại bánh bơ, chân vịt om cay. Mấy loại này có rất nhiều calo, ăn một miếng nhô ra mấy cân thịt biết không? !

Nàng có vóc dáng dễ bị béo phì, ăn ít cũng béo, thật vất vả kiểm soát được cân nặng của mình xuống khoảng 100 cân(~ 50-55kg), nếu thực sự bị đồ ăn cám dỗ, chắc nàng không thể mặc váy trong một tuần luôn quá.

Cũng không biết Nguyên Nguyên ăn nhiều như vậy đều tiêu hóa đi nơi nào! Thậm chí không tăng cân!

Nàng gian nan nhìn sang chỗ khác, đổi chủ đề, “Vậy Nhị thẩm của cậu còn chưa đi xét nghiệm ADN à? Đây cũng quá trùng hợp đi.”

Mấy ngày nay nàng cũng nhìn ra, nhất là lần trước mời thuỷ quân kia, Hạ Nguyên thật sự không lưu luyến gì Quý Minh Nghiễn, cho nên nàng sẽ không nói về mấy tên cặn bã nữa, chỉ cảm thấy việc này buồn cười thôi.

Hạ Nguyên xé mở bao bì bánh, lại xé một bịch chân vịt om, thẳng thắn nói: “Xét đi, có thể là trùng hợp như vậy.”

Dù sao cô nhớ chuyện này trong tiểu thuyết chính là như vậy.

Hương thơm của chân vịt và bánh ngọt khuếch tán trong phòng làm việc, Phượng tỷ nhìn Hạ Nguyên một ngụm chân vịt một ngụm bánh kem, còn tiện thể mở máy tính lên xem phát sóng trực tiếp, cả người không tốt lắm.

Nàng cầm cốc nước nóng lên, uống một ngụm để nuốt xuống những điều muốn nói, thật sự, người chỉ ăn không mập mới là người đáng hận nhất.

Vẫn luôn ngửi đủ thứ mùi thơm, còn có tiếng chóp chép ăn ngon lành của người bên cạnh, mà mình chỉ có thể uống nước đun sôi… Thật sự quá dày vò , muốn tuyệt giao.

Nín một lúc lâu, lúc Hạ Nguyên lại mở tủ lấy ra vài túi đồ ăn, Phượng tỷ rốt cuộc không nhịn được nữa, “… đưa cho tớ một túi.”

Béo thì béo, sợ gì chứ.

—— Hạ Nguyên không biết từ đâu phát hiện ra nhãn hiệu đồ ăn này, hương vị thật sự rất tuyệt.

Hai người cùng nhau nhai đồ ăn vặt, bắt đầu xem buổi phát sóng trực tiếp.

Phượng tỷ lắc đầu, “Ối chà, nam chính này còn rất ưa nhìn. Mấy tiểu thịt tươi này, người nào đem ra so với con gái tụi mình cũng đẹp hơn …”

Hạ Nguyên không để ý tới những gì nàng nói, lật đến trang bộ sưu tập của cô, mở ra tìm kiếm. “Chờ một chút, tớ cho cậu xem một thứ đẹp mù mắt.”

Đâu rồi nhỉ? Cô nhớ có lưu lại mà.

Mấy ngày hôm trước cô chơi trò chơi, vô tình nghe ai đó nói trò chơi này còn có chủ bá* giải thích trò chơi. Lúc đầu cô không biết điều đó, về sau, cô tải xuống một phần mềm phát sóng trực tiếp để xem thử, liền hiểu. Trong phòng phát sóng trực tiếp còn có mấy người đẹp trai (khoai to), bọn họ chơi trò chơi đó rất hay, cô lưu trữ chính là cái này.

(Yue:* theo mình nghĩ chắc cũng như từ Bá chủ: kẻ đứng đầu.)

Hai người vừa nhìn vừa ăn thì chuông tan học reo lên, hai giáo viên khác cũng đã đến văn phòng, ngửi thấy mùi thơm nồng nặc trong phòng làm việc, nhìn hai người thoải mái ăn cũng nhịn không được bao lâu, sau khi uống hai cốc nước đun sôi, cũng đến tham gia.

Một nữ giáo viên sờ bụng ôm váy lên, đột nhiên thở dài nói: “Nếu một ngày nào đó, bạn trai của tôi không cần tôi nữa, Hạ Nguyên, cô phải có trách nhiệm đó.”

Phượng tỷ gật đầu, “Nhớ kỹ cưới tớ.” Nói xong, thuận tiện ăn miếng bánh nhỏ cuối cùng, nhìn cái bụng không hề phình ra chút nào của cô, lại sờ sờ lên bụng của mình, thở dài.

Không gả ra được, thật sự.

Hạ Nguyên sững sờ, “… nữ – nữ cũng có thể kết hôn sao?”

Ở đây không phải chỉ có nam nữ mới được sao?

Ba cô nàng giáo viên ngẩn người, đột nhiên bật cười, Phượng tỷ vươn tay bóp má cô, “Nguyên Nguyên, cậu thật đáng yêu.”

Lại còn tưởng thật nữa cơ!

Mặc dù nam x nam cùng nữ x nữ không được công nhận về mặt pháp lý, nhưng mọi người đã sớm không cảm thấy kinh ngạc được không.

Hạ Nguyên: “…….”

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Hạ Nguyên cúi đầu nhìn, Mộ tiên sinh gửi cho cô một bức ảnh, là hình bữa trưa rất ngon, cô hỏi đang làm gì, ăn trưa chưa?

Hạ Nguyên cầm điện thoại chụp ảnh cho anh, “Chưa, tôi đang ăn vặt, có chuyện gì vậy?”

Mộ tiên sinh, “Tôi nghĩ sườn heo kho ở nhà hàng này khá ngon, có thời gian cô nên đến ăn thử. Địa chỉ: Hương Hủy Cư đường xx.”

Vài giây sau, một tin nhắn khác được gửi đến, “Cổ vịt? Tôi đã lâu không ăn cổ vịt, khi còn nhỏ chưa có ai mang cổ vịt cho tôi ăn…”

Đáng thương bao nhiêu, tội nghiệp nhường nào!

Vừa thấy tin nhắn này là có thể nghĩ đến giọng điệu của người bên kia. Nghĩ đến họ đã là bạn tốt của nhau, Hạ Nguyên suy nghĩ một lúc, xóa câu cảm ơn đã chỉnh sửa một nửa, chụp một bức ảnh cổ vịt cay, “Cổ vịt này ăn cũng ngon! Tôi mang về cho anh!”

“… Nhân tiện, anh có thể ăn cay không?”

Mộ Cảnh Hành khảy nước ấm trong ao có tượng ếch vàng nạm ngọc, dừng lại, “Có thể!”

Thế là Hạ Nguyên nghĩ nghĩ, sau khi suy nghĩ xong, lấy ra loại cổ vịt cay nhất, ngay cả Phượng tỷ cũng không cho ăn, mang về hết để chia sẻ với Mộ Cảnh Hành.

“Ăn đi.” Hạ Nguyên hào phóng đẩy hết mấy cái cổ vịt mà mình mang về cho Mộ Cảnh Hành.

Mộ Cảnh Hành dừng lại, ngửi thấy mùi hăng hắc, hai mắt gần như đỏ lên, hơi cứng đờ, “Cô không ăn sao? Cùng nhau ăn đi.”

Hạ Nguyên lắc đầu nói thẳng: “Nhưng tôi không ăn được đồ cay như vậy. “

“Anh có thể ăn cay, ăn nhiều một chút!” Cô vừa nói vừa đẩy mọi thứ qua, “Mau ăn đi!”

Mộ Cảnh Hành: “…… Ra là vậy.”

Mộ Cảnh Hành gắp một cái cổ vịt, chậm rãi đưa vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm.

“Thế nào thế nào? Ăn ngon không? !” Hạ Nguyên vui vẻ hỏi.

Mộ Cảnh Hành dừng lại, như là phun ra một luồng khói trắng từ mũi, mỉm cười nói: “Thật ngon.”

( Yue: Trời ơi bá tổng cuả tui =]], xuống xác quá:v)

Tác giả có lời muốn nói:

Ha ha ha ha ha ha.

Chúc ngủ ngon.

(Yue: edit ngôn mà đầu toàn BL :v. Dặn lòng phải kiếm 1 bộ Đam về edit cho bằng được! )

Nguồn ảnh đây