Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 23 : “Tôi cũng muốn nếm thử…”


Chương 23 : “Tôi cũng muốn nếm thử…”[Đã Beta]

Editor/Beta: Yue

Trong đầu Mộ Cảnh Hành đột nhiên ong ong, ánh mắt anh tối sầm lại.

“Có thể ăn?”

“Ăn ngon không?” Hạ Nguyên không để ý chút nào, dùng đầu lưỡi liếm “Có vẻ không ngon lắm…”

Cô dường như đang muốn dụ anh…

“Có đúng không. . .” Nhìn chằm chằm đầu lưỡi thè ra kia, hầu kết Mộ tiên sinh lăn lộn, khóe miệng đột nhiên giật giật, thấp giọng nói:

“Tôi cũng muốn nếm thử…”

Hẳn là rất ngọt …

Đôi mắt anh nheo lại, giọng nói nhẹ nhàng trầm thấp khó tả. Âm cuối không ngờ lại mang màu sắc gợi tình không nói nên lời.

Không khí giống như đột nhiên nóng lên, hơi nóng mang theo bong bóng ái muội không ngừng bốc lên.

Hai má cô bán hàng đỏ bừng, vội ngoảnh mặt đi, trong lòng hét chói tai.

Đôi mắt anh vẫn nhìn vào môi cô.

Hạ Nguyên bất giác cử động, chính mình cũng không chú ý tới không khí có chút không được tự nhiên, thần kinh thô tiếp tục câu hỏi vừa rồi, “Anh có muốn nếm thử không?”

Nó không ngon. . .

“Ừm.” Mộ Cảnh Hành chưa hoàn hồn. Nhìn thấy ánh mắt ngây thơ không hiểu của cô, liền có một ý nghĩ hiện ra, tiến lên đi, cô sẽ hiểu.

Hôn đi, hôn đi, em ấy sẽ biết tâm tư của mày. . .

Ý nghĩ này xuất hiện, nó cắm rễ chắc chắn trong tâm trí anh, sau đó lan tràn điên cuồng, Mộ Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào hai cánh môi hồng nhuận của cô, giọng nói trong não càng lúc càng lớn …

Anh không nhịn được cúi đầu xuống, càng ngày càng gần…

A a a a a a a a a a a a a! Hai má của nhân viên bán hàng sắp bị bỏng, âm thầm hết ở trong lòng, hôn đi, hôn đi, hôn đi, ah, ah, ah!

“Được thôi.” Hạ Nguyên gãi gãi đầu, đưa thẳng thỏi son môi vừa dùng vào miệng Mộ Cảnh Hành, “Anh thử xem?”

Muốn ăn thì ăn như xúc xích chứ sao.

Tuy nhiên, cô nói một cách nghiêm túc, “Đừng cắn quá nhiều. Thực ra, tôi nghĩ nó không ngon lắm.”

Không phải gạt người.

Mộ Cảnh Hành đang hôn được nửa đường: “…”

Nhân viên bán hàng đang gào thét: “…”

Nhân viên bán hàng nhìn người đàn ông mặt đen đang cắn cây son môi, nhìn người phụ nữ không có cảm giác gì kia, đột nhiên không thể giải thích được sinh ra một loại đồng tình.

. . . Đúng là một đứa con gái thép. . . Đồng chí, anh thật là vất vả.

.

“Thế nào? Ăn ngon không?” Hạ Nguyên hỏi.

Thật lâu sau, Mộ Cảnh Hành mới hoàn hồn lại, sầu muộn cầm lấy son môi, thở dài như xả giận, “. . . Cũng được.”

Anh có thể nói cái gì giờ?

. . .Cũng quen rồi.

.

Hai người đều không phải là người thích đi mua sắm, sau chuyện này, Mộ Cảnh Hành cũng không có tâm trạng đi mua sắm nữa, liền mang theo bộ son này về nhà.

Trên đường đi, Hạ Nguyên đặc biệt cảm thấy tâm trạng của Mộ Cảnh Hành không tốt, cô khá lo lắng, suốt chặng đường đều hỏi Mộ Cảnh Hành sao lại thế này.

Mộ tiên sinh mỉm cười, “Không có việc gì.”

Hạ Nguyên gãi gãi đầu, “Vậy nếu anh có chuyện khó chịu thì phải nói với tôi, tôi sẽ giúp anh trút giận.”

Trông cô rất thành khẩn.

Mộ Cảnh Hành nhìn ánh mắt của cô, lần đầu tiên không biết nên nói cái gì.

Hạ Nguyên bồi thêm một câu, siết chặt nắm tay, “Anh đừng lo lắng, mặc dù đầu óc tôi không tốt, nhưng tôi có rất nhiều sức mạnh.”

Ồ vâng! Mộ Cảnh Hành nhớ tới, cô còn rất khỏe. . .

Nghĩ đến việc anh đoán được lai lịch của cô, anh đột nhiên ngả người ra sau, đỡ trán bật cười, cỗ sức mạnh kia là chân thật. Anh thật đúng là váng đầu, thậm chí còn quên mất điều đó.

. . . Nếu vừa rồi thực sự hôn cô, nói không chừng sẽ trực tiếp cảm nhận cái gọi là bị ném qua vai, điều này còn xấu hổ hơn.

Anh cười, “Được, vậy tôi chờ Nguyên Nguyên giúp tôi trút giận.”

 Ít ra anh cũng không bị ném thành bánh nhân thịt.

“Nhưng trước đó, em thay tôi xem trước cái này đi, nghe nói rất thú vị.”

Hạ Nguyên thở phào, rất có hứng thú, “Cái gì á?”

Mộ Cảnh Hành đem một bộ « Hướng dẫn yêu đương (kinh điển) » chia sẻ cho cô.

Những cảnh kinh điển về trêu ghẹo thả thính con gái cùng những lời âu yếm trong này đều có, anh thật sự không muốn nghĩ tới, khi anh nói đến những lời âu yếm bị coi là. . . Mặc dù xem xong, có thể không còn thấy bất ngờ trong tương lai.

Hạ Nguyên liếc nhìn tựa đề, . . . Hả? ! Dạy người ta yêu.

Hạ Nguyên suy nghĩ một lúc, cô không có đối tượng, bản thân cô cũng không gấp, nhưng cô không ngờ lại nhận được nhiều quan tâm từ anh như vậy…

Cô lại cảm động, đấm anh một quyền, “Anh em tốt!”

Thật chú trọng nghĩa khí!

“. . . Không cần khách khí.”

.

Buổi tối, khi Mộ Cảnh Hành từ trong kho chứa lấy ra hai chai rượu xong, chuẩn bị thay quần áo, đột nhiên cảm thấy trong túi có một vật nhỏ.

Anh dừng lại, lấy nó ra.

. . . Đó là son môi cô dùng ngày hôm nay.

Sau khi bị Hạ Nguyên nhét vào miệng, anh lấy ra tiện tay nhét vào trong túi quần áo mà quên mất, Mộ Cảnh Hành tiến lên hai bước liền muốn ném vào thùng rác.

Lại dừng lại, tiện tay ném lên bàn, rồi đi xem văn kiện.

Màn đêm càng ngày càng tối, người ở gần đó đều tắt đèn, tiếng gió cũng dần dần nổi lên, hồ nước trước biệt thự nổi lên từng lớp gợn sóng, trong bóng đêm dường như càng thêm yên tĩnh.

Trong biệt thự, ánh mắt của người đàn ông bất giác di chuyển đến vết son trên cây son, trong đầu mê mang, không biết đang suy nghĩ gì …

Vẻ mặt dần trở nên có chút mông lung.

“. . .”

Đột nhiên, Mộ Cảnh Hành đứng phắc lên, ném son ra khỏi môi, sắc mặt đen lại.

Cảm thấy hai má nóng bừng, hơi thở càng thêm nguy hiểm, như có ma đuổi theo, anh đóng sầm cửa phòng làm việc.

(YUE: QUAY VỀ THỰC TẠI EDIT NGÔN NÊN CHO ẢNH CÓ NAM CÓ NỮ ĐÂY Ạ ! NGUỒN ẢNH BẤM VÀO NHE)

Posted in 🌙.Make By Yue.🌙, Nhân Vật Phản Diện

Chương 22 : “. . . Loại son này có thể ăn được.”


Chương 22 : “. . . Loại son này có thể ăn được.”[Đã Beta]

Editor/Beta: Yue

Ngày hôm sau, Mộ Cảnh Hành cùng Hạ Nguyên đi mua sắm.

“Chọn quần áo trước, hay quà sinh nhật trước?”

 “Chọn quà sinh nhật, cái này quan trọng hơn.” Mộ Cảnh Hành hỏi, “Bác trai thích gì?”

Hạ Nguyên lôi trí nhớ ra tìm kiếm, “Thích rượu, càng thơm ngon càng thích, còn thích đồng hồ.”

“Đồ cổ cũng thích.”

Nói đến đồ cổ, phải nói đến Hạ lão gia tử.

Vào thế hệ của Hạ lão gia tử, nhà họ Hạ thật ra là người giàu có, có dư dả tiền liền bắt đầu theo đuổi cái gì mà tu dưỡng cùng nội hàm, không phải đều nói chơi đồ cổ có vẻ có tu dưỡng sao, Hạ lão gia tử liền theo trào lưu.

Khi còn bé Cha Hạ vẫn hòa hợp với Hạ lão gia tử, liền bị ông cụ buộc nung đúc tình cảm, chuẩn bị bồi dưỡng một đứa trẻ có nội hàm ……Về sau, bởi vì Hạ lão gia tử có một đứa con ngoài giá thú lớn như vậy cộng thêm những lý do khác, cha Hạ cùng Hạ gia về cơ bản là từ nhau.

Nhưng cha Hạ đã thực sự thích đồ cổ vào thời điểm này.

“. . . Nên chọn rượu ở đâu nhỉ?” Hạ Nguyên nghĩ đến điều này đầu tiên.

“Không cần cái này, đi xem đồng hồ đi.” Mộ Cảnh Hành cười cười, khuyên nhủ.

Anh có rất nhiều rượu.

Trên thực tế, nếu thật sự muốn nói đến đồ cổ, rượu và đồng hồ, không cần ra ngoài mua, Mộ Cảnh Hành sẽ không thiếu những thứ này. Chỉ là anh muốn đi mua sắm với cô, mục đích vốn không ở chỗ quà cáp.

—— Nếu thực sự muốn tính, tất cả quần áo của anh đều được làm thủ công.

Hạ Nguyên không nghĩ tới gì khác, gật đầu đi theo anh.

Vệ sĩ ngồi ở vị trí phó lái hết sức chuyên chú nhìn thẳng, không có biểu cảm, ngược lại là người lái xe sau khi nhìn cảnh trong gương chiếu hậu, bị sốc rồi: Hắn mới không gặp hai ngày, mà mẹ nó đã đến giai đoạn gặp người lớn trong nhà rồi sao…

.

“Hoan nghênh ghé thăm!” Hai nhân viên mặc sườn xám ở cửa cúi đầu.

—— Mộ Cảnh Hành cùng Hạ Nguyên không phải là người thích mua sắm, vì vậy dứt khoát đi thẳng đến mục đích.

Nhân viên bán hàng trước quầy đã qua đào tạo, nhìn cách ăn mặc của hai người này liền biết không cần hướng dẫn, cũng không vội hỏi mà cho bọn họ đủ không gian.

Quầy treo đầy đồng đồ, mỗi chiếc đồng hồ đều rất tinh xảo và tao nhã, dưới ngọn đèn sợi đốt sáng ngời, ẩn hiện một cỗ mê hoặc.

“Em thấy bác trai thích cái nào hơn?”  Đôi mắt của Mộ Cảnh Hành đảo qua một tác phẩm kinh điển* nào đó, hỏi Hạ Nguyên.

(*Yue: kinh điển là một tác phẩm tiêu biểu và chuẩn mực; một ví dụ nổi bật của một phong cách cụ thể; một cái gì đó có giá trị lâu dài hoặc với một chất lượng vượt thời gian)

Khi anh hỏi, người phụ nữ ở quầy biết liền biết nên làm thế nào.

Nở nụ cười thân thiện chuyên nghiệp, cô nhìn vào giữa hai người bọn họ, xen vào rồi hắng giọng khen ngợi một phen, “Hai vị tình cảm thật tốt, nhìn rất là xứng đôi, là định tặng cho người lớn tuổi ở nhà sao? Vậy chi bằng qua bên này, thương hiệu DX là một thương hiệu lâu đời với phong cách ổn định và lịch lãm. Là một thương hiệu rất phù hợp với người lớn tuổi. “

“. . .” Xứng đôi? Cho dù Hạ Nguyên có thần kinh rất thô, cô cũng biết từ này có nghĩa là gì.

—— EQ của cô nhân viên này hơi tệ.

May là mối quan hệ giữa cô và Cảnh Hành tốt, không quan tâm đến điều đó. Nếu đổi một một cặp khác, không phải là xấu hổ sao…

Hạ Nguyên lẩm bẩm, vừa định nói chuyện, Mộ Cảnh Hành đã đổi chủ đề, “Đưa tôi đi xem.” Dường như không để ý đến lời nói của nhân viên bán hàng.

Nụ cười trên khóe miệng cô nhân viên lớn hơn một chút, “Mời Ngài.”

Phong cách DX thực sự kinh điển, hơn nữa giá cả cũng đắt kinh điển.

Hạ Nguyên thấy Mộ Cảnh Hành không quan tâm, sau khi nghĩ lại, cô cũng không quan tâm đến nó. Không phải chỉ là nhận lầm quan hệ sao? Dù sao bọn họ mua đồng hồ liền rời đi, sẽ không gặp lại mấy nhân viên này.

Nghĩ thông suốt, Hạ Nguyên liền lưu manh bỏ qua tất cả những suy nghĩ vừa nghĩ, bước tới đó.

Một nụ cười thoáng qua khóe miệng của Mộ Cảnh Hành, nghiêng đầu qua nhìn, “Em cảm thấy những cái này thế nào?”

Hạ Nguyên nhìn nó, lắc đầu tỏ vẻ không quá thích, nhìn thật kỹ ở trên quầy, không biết nhìn tới đâu mà ánh mắt sáng lên, nhiệt tình chỉ vào một góc, “Cái này nhìn đẹp hơn.”

Nhân viên bán hàng và Mộ Cảnh Hành nhìn vào đó.

“…” Sắc mặt cả người đều cứng đờ.

Người bán hàng chỉ vào chiếc đồng hồ trong góc, giọng hơi nghi ngờ, “Ngài đang nói cái này sao?”

Nói như thế nào về chiếc này nhỉ? Đây là một thương hiệu YC kinh điển ở năm nào đó, theo lý thuyết kiểu kinh điển hẳn là rất phổ biến, nhưng nó đã bị ép vào góc của quầy, bởi vì thẩm mỹ của chiếc đồng hồ này hơi khác so với sự thanh lịch tiềm ẩn của trào lưu bây giờ.

Thiết kế kia theo đuổi chính là “Khí thế to lớn”.

Chiếc đồng hồ này rất thô, lấy vàng nguyên chất làm nền. Vòng đeo tay và mặt số được làm đậm đặc biệt. Nó lớn hơn một vài kích thước so với đồng hồ nam thông thường, ánh vàng rực rỡ quả thực muốn loá mắt người. Rõ ràng theo hướng “khí thế to lớn”, nhưng khi đặt cùng với những chiếc đồng hồ khác, nó khiến người ta cảm thấy giống như loại nhà giàu mới nổi một cách khó hiểu.

Hạ Nguyên gật đầu, “Đúng vậy “

“Tôi thấy cái này rất đẹp, Cảnh Hành, anh nghĩ thế nào?”

Hạ Nguyên chờ Mộ Cảnh Hành trả lời.

Khóe miệng của Mộ Cảnh Hành hơi cứng đờ, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, “Tôi cũng nghĩ như vậy.”

( Yue: =]] best a rồi)

Nhân viên cửa hàng co giật khóe miệng, tự nhủ trong lòng, làm bạn trai không dễ mà.

Không hiểu sao thấy đồng tình, cô phục hồi tâm tình, cười chuyên nghiệp lấy ra đồng hồ đeo tay, “Ngài từ từ xem.”

Nếu cái này, nhất định phải giao cho cha vợ . . . Thật sự sẽ không bị đánh bay ra ngoài chứ?

Hạ Nguyên càng nhìn càng thấy đẹp, kéo Mộ Cảnh Hành, “Hay là chúng ta mua cái này?”

Cô nghĩ cha mình sẽ thích nó.

“………”

Cuối cùng, Mộ Cảnh Hành và nhân viên đi thanh toán.

Nhìn giá của chiếc đồng hồ, Hạ Nguyên mới nhận ra, cái giá này khá đắt, để anh bỏ tiền ra mua có phải là không tốt lắm?

Cô đầu óc không tốt, cũng không nghĩ được nhiều.

Nhưng mà quà sinh nhật cũng không thể hoàn trả lại, Hạ Nguyên vò đầu bứt tai, quên đi, lát nữa sẽ mua cho anh một món quà khác.

Sau đó, lúc đi mua quần áo, Hạ Nguyên kiên quyết không để Mộ Cảnh Hành trả tiền.

Mộ Cảnh Hành thực sự yên tâm, những cửa hàng mà hai người họ đến hiếm khi có quần áo rực rỡ sắc vàng. Có lẽ vì cái này, gu thẩm mỹ của Hạ Nguyên online, quần áo chọn đều ổn.

Mộ Cảnh Hành quanh năm mặc một bộ đồ màu trắng trông đẹp trai dịu dàng, đổi thành một bộ đồ màu xám sắt thì càng thêm Thiết Huyết* cùng nguy hiểm.

(*Yue: “thiết huyết” nghĩa là lòng dạ cứng như thép, kiên cường)

Hạ Nguyên hơi kinh ngạc, hóa ra Cảnh Hành cũng không yếu đuối như vậy sao?

Mộ Cảnh Hành vốn cho rằng mua nhiều thứ như vậy là xong, nhưng quay người lại liền thấy Hạ Nguyên đi đến một cửa hàng trang sức vàng.

Hồi lâu sau, mặt mày tươi rói đi ra, đưa túi quả cho anh, “Tặng quà cho anh á!”

Mộ Cảnh Hành nhất thời không hiểu cô tặng quà cho anh làm gì, Hạ Nguyên thúc giục anh, “Mở ra xem đi. Tôi đã cố tình chọn nó cho anh đó. “

Trong cửa hàng thiếu chút nữa không có.

Mộ Cảnh Hành có dự cảm xấu trong lòng, lại không khỏi mong đợi, chậm rãi mở ra ——

Một chiếc lắc tay rất dày nằm trong đó, ước chừng đường kính không dưới 0,5 cm, giống như những thứ treo trên cổ mấy người cản đường cướp bóc trong phim Hongkong thời xưa vậy, ở giữa có một tấm biển nhỏ hình chữ nhật, khắc chữ Bình An.

( Yue: liên tưởng mấy cọng xích của phúc XO ghê)

“…”

Mộ Cảnh Hành tâm trạng nhất thời phức tạp, nhất thời cảm thấy ngọt ngào không chịu nổi, dưới cái nhìn của Hạ Nguyên, cuối cùng vẫn gật đầu, nở nụ cười, “Đẹp lắm, tôi rất thích.”

“Anh thích là tốt rồi.” Hạ Nguyên thở phào nhẹ nhõm, hai mắt sáng ngời.

Khóe miệng Mộ Cảnh Hành nhếch lên, anh đưa tay ra, giọng điệu nhẹ nhàng, “Em giúp tôi mang nó chứ?”

“Được Được.” Hạ Nguyên đưa tay lấy ra lắc vàng.

Ngón tay lướt trên da cổ tay, một chút nhiệt độ bắt đầu bốc lên từ nơi đó, trái tim Mộ Cảnh Hành đột nhiên ngứa ngáy.

Anh di chuyển ngón tay, kiềm chế ý nghĩ của mình, lắc lắc tay, “Rất đẹp.”

. . . Có chút muốn trở thành côn đồ.

.

Cả hai đều có ngoại hình đẹp. Đi dạo trong trung tâm thương mại chắc chắn ai đó sẽ ngoái lại nhìn họ, hầu hết mọi người trong trung tâm thương mại này đều đã nhìn thấy, nhưng ai cũng từng trải qua sự đời, nên không lấy điện thoại di động ra chụp lén.

Khi đi ngang qua một cửa hàng, Mộ Cảnh Hành đột nhiên dừng lại.

Người phụ nữ ở quầy đang nói chuyện với khách hàng, “Vâng, ngài mua cho bạn gái là quyết định đúng đắn, con gái đều thích những thứ này. . .”

“. . . Bạn gái của tôi đã có. . .”

“Cái này ngài không cần lo lắng, con gái không thể tách rời son môi, có bao nhiêu cũng không ngại nhiều. . .”

Mộ Cảnh Hành suy nghĩ một chút, từ từ kéo cô qua đó, đôi mắt đen nhánh của anh lướt qua một dãy số màu, tưởng tượng những màu sắc này ở trên đôi môi cô, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt thâm thúy, “Có qua có lại, tôi tặng em một món quà nhé?”

Qùa gì chứ? Hai người tặng qua tặng lại thật rắc rối, cô cũng không thường dùng loại đồ này …

Mộ Cảnh Hành đã quay đầu lại, “Em thích nhãn hiệu nào?”

Nhân viên bán hàng nghe đến đây là hai mắt sáng ngời, tay mắt lanh lẹ, không cho Hạ Nguyên từ chối, liền dứt khoát lấy ra một cây son môi, “Chi bằng ngài trước thử xem?”

Còn rất có ánh mắt cầm một cây mới, “Cá nhân tôi đề cử ngài mua loại SS này, dưỡng ẩm rất tốt, dùng cảm giác rất thích, không bị bong tróc hay ố bẩn đồ uống, son có đầy đủ số màu, thương hiệu lớn, chất lượng đảm bảo. “

Hạ Nguyên thình lình bị thoa lên một lớp.

——Để trở thành một nhân viên bán hàng, bạn phải rèn luyện kỹ năng tay mắt lanh lẹ, gọn gàng mà linh hoạt như vậy.

“Tốt.” Nhân viên bán hàng cẩn thận thoa xong, lấy ra một chiếc gương nhỏ cho cô xem, “Ngài có thể nhìn, nó dưỡng ẩm thật đấy, ngài tương đối trắng, màu này rất hợp với màu da của ngài. . .”

Người trong gương sắc môi đỏ tươi, hình như thật sự đẹp mắt. Tuy nhiên, Hạ Nguyên có chút khó chịu, luôn cảm thấy muốn liếm nó.

Cô ngẩng đầu, làm cho Mộ Cảnh Hành sững sờ, “Nghĩ gì vậy?”

Môi đỏ mọng, đầu lưỡi nhỏ tinh tế từ khóe môi lộ ra… Ánh mắt của Mộ Cảnh Hành rơi vào trên môi cô.

Thấy anh nhìn chằm chằm vào môi cô, cô nhân viên bán hàng hiểu ra trong giây lát, nói nhỏ: “. . . Loại son này có thể ăn được.”

(YUE: vest chưa bao giờ làm em thất vọng. Màu xám sắt của bộ vest Hạ Nguyên chọn cho Mộ Cảnh Hành giống anh bên trái trên ảnh bìa ấy. Soái xỉu [nguồn ảnh ấn đây])